Hũ gạo cuối
Hũ gạo cuối
Trong góc bếp nhỏ của một gia đình vùng hậu phương, chỉ còn lại một hũ gạo vơi đáy.
Người mẹ nhìn hai đứa con, rồi nhìn về phía đoàn dân công chuẩn bị lên đường.
Bà lặng lẽ lấy hũ gạo, đổ vào bao của đơn vị.
Đứa con nhỏ níu áo:
“Mẹ… mình ăn gì?”
Bà xoa đầu con:
“Các chú ngoài kia còn cần hơn.”
Đêm đó, bữa cơm chỉ có rau rừng.
Nhưng khi nghe tin đơn vị phía trước nhận được tiếp tế kịp thời, bà mỉm cười.
Có những hy sinh không ai thấy, nhưng lại nuôi sống cả một mặt trận.



