Hũ gạo cứu đói
Sau Cách mạng Tháng Tám năm 1945, đất nước vừa giành được độc lập thì nạn đói vẫn hoành hành ở nhiều nơi, hàng triệu người dân rơi vào cảnh thiếu ăn. Giữa muôn vàn công việc của Chính phủ non trẻ, Chủ tịch Hồ Chí Minh vẫn luôn đau đáu trước nỗi khổ của nhân dân. Người kêu gọi toàn dân đoàn kết chống “giặc đói”, đồng thời tự mình làm gương bằng hành động giản dị nhưng đầy xúc động. Cứ 10 ngày, Bác Hồ lại nhịn ăn một bữa để dành phần gạo ít ỏi góp vào quỹ cứu đói. Các cán bộ phục vụ kể lại rằng, trong bữa cơm tại Phủ Chủ tịch, Người nhẹ nhàng bảo: “Một nắm khi đói bằng một gói khi no, dân ta còn nhiều người khổ lắm.” Hành động của Bác nhanh chóng lan tỏa khắp nơi, trở thành nguồn động viên lớn đối với đồng bào cả nước. Tại làng Đại Mỗ, Hà Đông cũ, bà Nguyễn Thị Lý, 42 tuổi, xúc động kể rằng gia đình bà đã đặt một chiếc hũ nhỏ trong bếp, mỗi bữa dành một nắm gạo bỏ vào để giúp những người nghèo hơn. Phong trào “Hũ gạo cứu đói”, “Hũ gạo tình thương” từ đó được nhân dân nhiều địa phương hưởng ứng mạnh mẽ. Những hũ gạo nhỏ bé đã góp phần cứu giúp biết bao gia đình vượt qua thời điểm khó khăn nhất sau ngày độc lập. Câu chuyện về hũ gạo cứu đói không chỉ thể hiện tinh thần tương thân tương ái của dân tộc Việt Nam mà còn khắc họa sâu sắc tấm lòng yêu dân, thương dân của Chủ tịch Hồ Chí Minh. Chính sự gương mẫu và giản dị của Người đã thắp lên ngọn lửa đoàn kết trong toàn dân tộc suốt những năm tháng gian nan của đất nước.


