Bài viết

“Hũ gạo nuôi quân”

Trong những năm kháng chiến chống thực dân Pháp, khi cả nước bước vào cuộc chiến lâu dài (1945–1954), không phải ai cũng trực tiếp cầm súng. Nhưng mỗi người dân đều góp một phần sức mình cho Tổ quốc.

Gia Lai14/04/2026Ban Biên tập tổng hợp2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong những năm kháng chiến chống thực dân Pháp, khi cả nước bước vào cuộc chiến lâu dài (1945–1954), không phải ai cũng trực tiếp cầm súng. Nhưng mỗi người dân đều góp một phần sức mình cho Tổ quốc.

Ở một làng quê nghèo, có một bà mẹ già sống cùng đứa cháu nhỏ. Nhà nghèo, bữa đói bữa no. Một hôm, cán bộ về vận động phong trào “hũ gạo nuôi quân” – mỗi gia đình góp một ít gạo để gửi ra tiền tuyến cho bộ đội.

Bà mẹ nhìn vào chiếc chum gạo gần như cạn đáy. Đứa cháu nhỏ hỏi:
“Bà ơi, nhà mình còn ít gạo vậy, mình có góp không?”

Bà nhẹ nhàng xoa đầu cháu:
“Bộ đội ngoài kia còn thiếu thốn hơn mình nhiều. Nếu ai cũng giữ phần mình, thì lấy gì nuôi quân đánh giặc?”

Từ hôm đó, mỗi bữa bà đều bớt lại một nắm gạo nhỏ, bỏ vào chiếc hũ. Dù bữa ăn chỉ còn cháo loãng, bà vẫn không quên phần gạo dành cho bộ đội.

Đến ngày thu gom, chiếc hũ nhỏ của bà không đầy, nhưng chứa đựng cả tấm lòng. Khi trao hũ gạo cho cán bộ, bà chỉ nói:
“Gửi các chú bộ đội, mong các chú mạnh khỏe đánh thắng giặc, để cháu tôi được sống trong hòa bình.”

Những hũ gạo như thế, từ hàng triệu gia đình trên khắp đất nước, đã góp phần nuôi dưỡng cả một đội quân, làm nên chiến thắng vĩ đại tại Chiến thắng Điện Biên Phủ.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn