Hũ gạo nuôi quân
Hũ gạo nuôi quânSau thành công của Cách mạng Tháng Tám, đi đôi với phong trào gia tăng sản xuất nông nghiệp, Đảng và Chính phủ kêu gọi toàn dân nêu cao tinh thần đoàn kết tương trợ, nhường cơm sẻ áo, đùm bọc lẫn nhau, tiết kiệm gạo để vượt qua nạn đói. Một trong những phong trào được nhân dân hưởng ứng mạnh mẽ là “Hũ gạo nuôi quân” do Hội Phụ nữ Cứu quốc Việt Nam phát động cuối năm 1946. Bảo tàng Hậu cần hiện đang lưu giữ một hiện vật về phong trào này là chiếc hũ sành của bà Ba (tức bà Nguyễn Thị Huệ) ở thôn Phước Lợi, xã Thanh Phước, huyện Bình Đại, tỉnh Bến Tre dùng đựng gạo để nuôi quân và cán bộ, du kích hoạt động tại địa phương từ năm 1963 đến 1974.

Hũ gạo nuôi quân của bà Ba (Nguyễn Thị Huệ). Ảnh: BTHC Bến Tre là một tỉnh nằm ở đồng bằng châu thổ Sông Cửu Long, cùng với Vĩnh Long, Trà Vinh hình thành khu vực bản lề quan trọng của chiến trường Nam Bộ. Nhân dân Bến Tre có lịch sử đấu tranh lâu dài, truyền thống yêu nước, tự lập, tự cường, kiên cường bất khuất. Truyền thống yêu nước bất khuất của nhân dân Bến Tre được các thế hệ kế thừa, nối tiếp nhau trong suốt 30 năm kháng chiến trường kỳ. Ngày 11/8/1954, Hiệp đinh Giơnevơ được ký kết, lệnh ngừng bắn bắt đầu có hiệu lực. Khắp nơi trong tỉnh, nhân dân hồ hởi tổ chức mít tinh mừng chiến thắng, mừng hoà bình lập lại. Nhưng niềm vui chưa được bao lâu thì bà con phải lưu luyến tiễn đưa những người thân của mình (gồm 2.000 cán bộ, chiến sỹ và một số con em Nam Bộ) hành quân xuống Cà Mau để tập kết. Tỉnh uỷ Bến Tre phải lo tổ chức lực lượng, bố trí cán bộ ở lại và dự trữ những phương tiện vật chất hậu cần cho cuộc chiến đấu mới. Như nhiều gia đình khác trong xã Thanh Phước, huyện Bình Đại, tỉnh Bến Tre, gia đình bà Ba là một trong những cơ sở cách mạng quan trọng để cán bộ cách mạng trú chân và hoạt động. Đến với mảnh đất Bình Đại, nhắc đến bà Ba, không ai khỏi xót xa, khâm phục một người phụ nữ đã vượt qua biết bao nỗi đau mất mát, tự mình đã đưa tiễn, chôn cất những người thân yêu nhất. Nỗi đau mất chồng chưa kịp nguôi ngoai thì chỉ trong vòng hai năm 1960-1961, bà lại đau đớn nhận tin 2 trong số 4 người con trai lần lượt hi sinh ngoài chiến trường. Gói trọn nỗi đau mất chồng, mất con trong lòng, với tinh thần “bám đất giữ làng”, “Một tấc không đi, một ly không rời”, hàng ngày bà vẫn tổ chức vận động bà con trong xã đóng góp lương thực, thực phẩm để nuôi giấu bộ đội và chăm sóc thương bệnh binh; mỗi khi nấu cơm, bà đều bốc một nắm gạo của gia đình mình cho vào hũ gạo nuôi quân. Mỗi nắm gạo nhỏ bỏ ra dù bữa cơm của gia đình còn độn đầy khoai sắn, nhà chưa có một bữa no nhưng bà vẫn dành dụm để nuôi quân, cán bộ, du kích xã hoạt động và đóng tại địa phương. Hình ảnh "hũ gạo nuôi quân" khi đất nước còn nhiều khó khăn đã thể hiện sâu sắc tình đoàn kết, chung sức đồng lòng để đánh thắng kẻ thù xâm lược của cả dân tộc. Chiếc hũ gạo bằng sành, màu da lươn, có kích thước đường kính miệng là 8,5 cm, bị sứt hai miếng do bom đạn của địch. Trong kháng chiến, chiếc hũ đơn sơ này chính là một minh chứng cho thành công của phong trào “Hũ gạo nuôi quân”, góp phần không nhỏ để đội quân cách mạng ăn no đánh giặc. Sau ngày giải phóng, bà Ba cất giữ hũ gạo để làm kỷ niệm. Lúc trước khi qua đời, bà đã trao gửi hũ gạo này cho Đảng ủy xã Thanh Phước để lưu giữ và giáo dục truyền thống yêu nước cho các thế hệ trẻ sau này. Ngày 12/12/1975, ông Nguyễn Văn A (tức Hai Long) Bí thư Đảng uỷ xã Thạnh Phước, huyện Bình Đại, tỉnh Bến Tre, đã giao lại “Hũ gạo nuôi quân” của bà Ba cho Bảo tàng Hậu cần để giữ gìn bảo quản, nhằm phát huy giá trị to lớn của hiện vật.Đặng Thị Thu (Bảo tàng Hậu cần)


