Cựu Thanh niên xung phong

Hũ gạo nuôi quân của bà nội

Trong căn bếp nhỏ của một làng quê ở Hà Tĩnh, có một hũ gạo đặt lặng lẽ ở góc nhà. Không ai chú ý nhiều đến nó, nhưng với bà nội, đó là một phần thiêng liêng của cuộc sống những năm chiến tranh.

Hà Tĩnh06/04/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Mỗi lần nấu cơm, trước khi vo gạo, bà lại bớt ra một nắm nhỏ, nhẹ nhàng bỏ vào hũ. Không nhiều, chỉ một nắm thôi. Nhưng ngày này qua ngày khác, hũ gạo dần đầy lên bằng sự chắt chiu và tấm lòng của người ở lại.

Bà bảo:
“Đây là gạo nuôi bộ đội.”

Lũ cháu khi ấy còn nhỏ, chưa hiểu hết ý nghĩa của việc làm ấy. Chỉ thấy bà luôn dè sẻn, luôn nhường phần ngon cho con cháu, còn mình thì ăn phần ít hơn. Nhưng chưa bao giờ bà quên bỏ vào hũ gạo một nắm đều đặn.

Ngoài mặt trận, những người lính đang chiến đấu. Ở hậu phương, những người như bà nội âm thầm góp sức. Không súng đạn, không trực tiếp ra chiến trường, nhưng từng hạt gạo trong hũ kia lại là nguồn sống, là sức mạnh tiếp thêm cho những bước chân hành quân.

Đến một ngày, hũ gạo được mang đi.

Bà gói ghém cẩn thận, trao lại cho cán bộ. Ánh mắt bà dõi theo như gửi gắm cả tấm lòng. Trong hũ gạo ấy không chỉ có lương thực, mà còn có tình thương, có niềm tin, có cả nỗi nhớ của người bà dành cho những đứa con, đứa cháu đang ở nơi xa.

Chiến tranh qua đi, hũ gạo ngày nào không còn nữa.

Nhưng câu chuyện về “hũ gạo nuôi quân” vẫn còn được nhắc lại trong mỗi gia đình, như một ký ức đẹp về tinh thần đoàn kết, về sự hy sinh thầm lặng của hậu phương.

Có những đóng góp không ồn ào,
chỉ là một nắm gạo nhỏ mỗi ngày,
nhưng khi góp lại,
lại trở thành sức mạnh lớn lao làm nên chiến thắng.

Và trong ký ức của những đứa cháu năm xưa,
hình ảnh bà nội bên hũ gạo
mãi là biểu tượng của tình yêu thương giản dị mà sâu sắc –
thứ đã nuôi lớn cả một thời lịch sử.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn