Hũ kẹo dừa bên dòng Thạch Hãn
Hũ kẹo dừa bên dòng Thạch Hãn
Tùng là lính trẻ quê Bến Tre, hành quân ra chiến đấu tại Thành cổ Quảng Trị năm 1972. Hành trang ra trận của anh, ngoài khẩu AK và bao đạn, còn có một hũ kẹo dừa nhỏ do chính tay người mẹ già tự thắng mật, gói bằng lá chuối khô gửi theo. Tùng quý hũ kẹo như vàng, mỗi lần nhớ nhà, anh chỉ dám đem ra ngửi rồi lại cất đi.
Một đêm mưa bom dội xuống thành cổ, căn hầm của Tùng đón thêm hai chiến sĩ mới từ hậu phương miền Bắc vừa tăng cường vào. Nhìn hai người đồng đội mệt lả, môi khô nứt nẻ vì khát và đói, Tùng không chần chừ mở hũ kẹo dừa ra, bẻ đôi từng viên chia cho mỗi người.
Vị ngọt lịm, béo ngậy của cốt dừa miền Nam hòa quyện cùng cái lạnh của đất lửa miền Trung. Một anh lính trẻ mỉm cười, nước mắt rơm rớm: "Ngọt quá anh ơi, ăn vào thấy bớt thèm cơm nhà hẳn". Đêm đó, ba người lính từ ba miền quê khác nhau đã dựa lưng vào nhau, cùng nhai kẹo dừa và mơ về ngày đất nước thanh bình.



