Bài viết

Hũ Kẹo Dừa Và Tiếng Vô-Lăng Đêm Trường Sơn

Câu chuyện diễn ra vào những năm 1968 – 1969 tại "tọa độ chết" Trường Sơn. Giữa làn mưa bom bão đạn và những đêm thức trắng vượt trọng điểm, món quà nhỏ là hũ kẹo dừa cùng lời dặn dò của Bác Hồ gửi từ Hà Nội ra chiến trường đã trở thành nguồn sức mạnh tinh thần diệu kỳ, tiếp thêm ý chí thép cho những chiến sĩ lái xe "gan vàng ngọc".

14/08/2026xã Phong Hòa (Xã Phong Hòa)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Những năm 1968 - 1969, tuyến đường chiến lược Trường Sơn hứng chịu hàng triệu tấn bom đạn của không quân Mỹ. Những người lính lái xe vận tải thuộc Binh đoàn 559 phải đối mặt với nguy hiểm từng giây từng phút: lái xe không đèn trong đêm tối, vượt qua những "tọa độ chết" như ngầm Ta Lê, Cổng Trời, đèo Lăng Mô... Căng thẳng thần kinh và cái rét, cơn sốt rét rừng khiến các chiến sĩ suy kiệt thể lực trầm trọng.

Ông Phan Văn Quý nhớ lại: Một đêm mùa đông năm 1968, sau khi đưa chuyến hàng chở vũ khí vượt qua đợt oanh tạc dữ dội của máy bay B-52 vào Binh trạm 31, xe của ông bị hư hỏng nặng, bản thân ông cũng bị thương ở tay. Đang ngồi trằn trọc vì mệt mỏi và đau đớn trong căn hầm dã chiến, ông thấy đồng chí Chính ủy Binh trạm bước vào.

Trên tay Chính ủy là một hộp quà nhỏ. Đồng chí trao tận tay ông Quý và nói với giọng đầy xúc động:

Đồng chí Quý, đây là phần quà của Bác Hồ gửi từ Hà Nội vào tặng riêng cho những chiến sĩ lái xe xuất sắc nhất trên tuyến đường Trường Sơn!

Đôi tay run run vì bất ngờ, ông Quý mở chiếc hộp ra. Bên trong là một hũ kẹo dừa nhỏ và một tấm thiệp do chính Bác viết: "Chúc các cháu lái xe an toàn, kiên cường vượt mọi gian khổ, đưa nhiều hàng vào cho miền Nam ruột thịt."

Giữa chốn rừng sâu bom đạn mù mịt, cầm hũ kẹo của Bác, ông Quý và các đồng đội không kìm được nước mắt. Bác Hồ ở Hà Nội xa xôi, trăm công nghìn việc, nhưng Người vẫn luôn dõi theo từng km đường đi, từng đêm thức trắng, từng hiểm nguy mà người lính lái xe phải trải qua.

Ông Quý bóc một viên kẹo dừa chia cho đồng đội. Vị ngọt thanh của dừa hòa cùng tình thương bao la của Bác như làm tan biến mọi mệt mỏi, đau đớn và cái lạnh của núi rừng.

Nhờ ngọn lửa niềm tin ấy, ông Phan Văn Quý đã cất giữ vỏ hũ kẹo như một kỷ vật thiêng liêng. Mỗi lần ngồi trước vô-lăng lao vào quầng lửa đạn, hình ảnh Bác Hồ cùng lời dặn dò năm xưa lại hiện lên, tiếp thêm nghị lực phi thường để ông vững tay lái, hoàn thành hàng trăm chuyến hàng tiếp tế, góp phần làm nên ngày đại thắng của dân tộc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Hũ Kẹo Dừa Và Tiếng Vô-Lăng Đêm Trường Sơn | Câu chuyện thời hoa lửa