Hũ mắm ruốc gửi người ra trận
Người Hàm Ninh sống nhờ ruộng đồng và sông nước. Khi con em lên đường nhập ngũ, hành trang các mẹ chuẩn bị không gì khác ngoài những hũ mắm ruốc (mắm tép) đặc sản quê hương.
Mệ Tám ở xóm Chùa có ba con đi bộ đội. Mệ dậy từ tờ mờ sáng, ra sông cất vó tép, về phơi khô, giã nhuyễn rồi ủ mắm. Mắm của Mệ làm mặn mòi vị biển, thơm nồng nắng gió. Mệ bảo: "Bộ đội đi rừng thiêng nước độc, ăn cơm nhạt miệng dễ ốm. Có tí mắm ruốc quê mình, vừa đưa cơm, vừa đỡ nhớ nhà." Những hũ mắm sành được bịt kín bằng lá chuối khô, theo chân các anh đi khắp các chiến trường B, C, K. Giữa rừng Trường Sơn mưa dầm, một bát cơm nóng trộn mắm ruốc Hàm Ninh trở thành "đại tiệc", làm ấm lòng người lính trẻ, gợi về hình bóng người mẹ tảo tần bên bến sông Nhật Lệ.



