HŨ MUỐI CỦA MẸ GIÀ BÊN BỜ SÔNG GIANH
HŨ MUỐI CỦA MẸ GIÀ BÊN BỜ SÔNG GIANH
Nhân chứng kể lại: Bác Trần Hữu Tiến (Cựu chiến binh Lữ đoàn 126 hải quân đánh bộ)
"Mùa khô năm 1971, đơn vị chúng tôi đóng quân bám trụ bên bờ sông Gianh (Quảng Bình) để bảo vệ bến phà huyết mạch. Do địch đánh phá phong tỏa ngặt nghèo, nguồn lương thực tiếp tế bị đứt đoạn, bộ đội bị 'nạn đói muối' hành hạ. Thiếu muối, anh em bị phù thũng, chân tay bủn rủn, không còn sức để vác những hòm đạn cao xạ nặng nề.
Thấu hiểu nỗi khổ của bộ đội, Mẹ Suốt (một bà mẹ cơ sở khác ở vùng ven sông) đã âm thầm lặn lội đi bộ ròng rã hai ngày đường qua các lối mòn hiểm trở để mua muối hạt từ các vùng diêm dân. Để qua mắt lính bốt tuần tra, mẹ giấu muối dưới đáy gùi, phía trên phủ đầy lá khoai và tro bếp ẩm ướt.
Trưa hôm đó, khi mẹ gùi muối về đến sát bờ sông thì gặp một trận oanh tạc của máy bay phản lực Mỹ. Một quả bom nổ gần hất tung mẹ xuống vệ đường, hũ muối vỡ tan, muối trắng hòa lẫn vào đất cát bám đầy máu của mẹ. Khi chúng tôi chạy đến, mẹ vẫn cố dùng đôi bàn tay gầy guộc, cào bới từng vốc đất trộn muối đưa cho tôi: 'Cầm lấy... đem về nấu canh cho các con... mẹ không sao...'. Hũ muối thấm máu của người mẹ bên dòng sông Gianh thời hoa lửa ấy mãi là minh chứng cho tình mẫu tử bao la, nâng bước chân người lính đi qua gian khổ."



