Bài viết

HŨ MUỐI CỦA MẸ GIÀ TRÊN ĐỈNH CHƯ PONG

Lào Cai06/06/2026lưu thị huệ (xã Lâm Giang)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

HŨ MUỐI CỦA MẸ GIÀ TRÊN ĐỈNH CHƯ PONG

Nhân chứng kể lại: Bác Đinh Văn K'Măng (Cựu chiến binh Trung đoàn 95, Tây Nguyên)

"Đối với bộ đội bám chốt Tây Nguyên năm 1973, cái đói ngô đói sắn không đáng sợ bằng 'nạn đói muối'. Thiếu muối, anh em bị phù thũng, chân tay bủn rủn không nhấc nổi khẩu súng, tóc rụng từng mảng lớn do sốt rét rừng hành hạ.

Thấu hiểu nỗi khổ của bộ đội, Mẹ Bàn – một người mẹ dân tộc Giẻ Triêng ở buôn làng sát biên giới – đã có một quyết định táo bạo. Mẹ dùng chiếc gùi lớn, lặn lội đi bộ ròng rã hai ngày đường qua các đường mòn hiểm trở xuống tận vùng ven thị xã để đổi gùi măng lấy muối hạt. Để qua mắt lính bốt, mẹ giấu muối dưới đáy gùi, phía trên phủ kín một lớp tro bếp và lá rừng ẩm ướt.

Trưa hôm đó, khi mẹ gùi muối về đến gần cứ điểm trú quân của tiểu đội tôi thì gặp một toán lính ngụy đi tuần. Chúng dùng lưỡi lê đâm bừa vào gùi của mẹ để kiểm tra. Một mũi dao đâm trúng gói muối làm những hạt muối trắng tinh rơi vãi ra đất. Biết bị lộ, mẹ Bàn bất ngờ hất đổ cả gùi tro bếp vào mặt toán lính gác rồi hét lớn bằng tiếng dân tộc: 'Bộ đội ơi, chạy đi! Giặc đến đấy!'.

Toán lính tức điên cuồng nổ súng bắn về phía mẹ. Mẹ Bàn đã ngã xuống bên dòng suối cạn, nhưng tiếng hét cảnh báo của mẹ đã giúp tiểu đội tôi kịp thời triển khai đội hình đánh trả và rút lui vẹn toàn. Hũ muối thấm máu của người mẹ Tây Nguyên thời hoa lửa ấy mãi mãi là biểu tượng của tình đất, tình người bao la đối với những đứa con giải phóng quân."

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn