HŨ RƯỢU CÚC CỦA ÔNG CỤ GIÁO VÙNG KHU BỐN
HŨ RƯỢU CÚC CỦA ÔNG CỤ GIÁO VÙNG KHU BỐN
Ngôi nhà lá nhỏ của ông cụ giáo tên Vinh nằm nép mình bên rặng tre già vùng đất lửa khu bốn luôn là một trạm dừng chân ấm áp. Ông là một nhà giáo nghỉ hưu, có người con trai duy nhất đã hy sinh anh dũng trong chiến dịch đường 9 Nam Lào khốc liệt năm nào. Ở góc sân nhà ông, có một hũ sành lớn chôn sâu dưới đất mà ông luôn giữ gìn cẩn thận, gọi là "hũ rượu cúc chiến sĩ". Hằng năm đến mùa hoa cúc nở vàng rực khắp các triền đê, ông lại hái về ủ với men rượu nếp cái hoa vàng thơm nồng đượm nghĩa tình. Số rượu quý ấy ông không bao giờ uống một mình, chỉ dành riêng để đón tiếp những đoàn chiến sĩ hành quân qua làng nghỉ chân đêm. Ông tự tay rót từng chén rượu cúc thơm lựng, trao tận tay những người lính trẻ tuổi đôi mươi như chính đứa con ruột thịt của mình vậy. Vị rượu cay nồng hòa cùng tấm lòng bao la của người thầy giáo già đã tiếp thêm sức mạnh phi thường cho những bàn chân vạn dặm Trường Sơn. Nhiều đêm bom tọa độ dội xuống làm sập cả gian nhà trước, ông cụ Vinh vẫn khéo léo dùng thân mình che chở bảo vệ cho hũ rượu quý an toàn. Hũ rượu cúc thời hoa lửa ấy mãi là một chương ký ức tự hào, cảm động về tình quân dân cá nước son sắt trọn đời thủy chung.



