HŨ RƯỢU GỪNG TRÊN ĐỈNH CAO ĐIỂM ĐÔNG CÁT
HŨ RƯỢU GỪNG TRÊN ĐỈNH CAO ĐIỂM ĐÔNG CÁT
Nhân chứng kể lại: Cô y sĩ Đặng Thị Thủy (Cựu quân y Sư đoàn 304)
"Mùa đông năm 1972 ở mặt trận Quảng Trị không chỉ có bom đạn mà còn có cái rét mướt cắt da thịt của những trận mưa phùn rả rích. Thương binh đưa về trạm phẫu trong tình trạng mất máu nhiều, người run bần bật vì lạnh. Nhiều ca mổ thành công nhưng chiến sĩ vẫn nguy kịch vì thân nhiệt hạ thấp đột ngột.
Bác mẹ hậu phương ở Vĩnh Linh biết chuyện đã bí mật chuyển vào cho trạm quân y ba hũ rượu ngâm gừng già. Đây là báu vật sưởi ấm của chúng tôi. Mỗi ca thương binh sau khi băng bó xong, chúng tôi lại đổ vài giọt rượu gừng ra lòng bàn tay, xoa thật mạnh vào gan bàn chân, lòng bàn tay và hai bên thái dương của anh em. Hơi nóng từ rượu gừng ngấm vào da thịt, giúp huyết mạch lưu thông, đưa chiến sĩ qua cơn nguy kịch.
Tôi nhớ mãi ánh mắt của một chiến sĩ trẻ quê Hà Tĩnh khi được xoa rượu gừng, cậu mỉm cười thì thào: 'Thơm quá chị ơi, mùi giống hệt hũ rượu mẹ em ngâm ở nhà mỗi khi đông về'. Hũ rượu gừng thời hoa lửa ấy tuy giản dị nhưng chứa đựng sự thấu hiểu, chắt chiu của hậu phương, sưởi ấm những cơ thể sương giá nơi trận tuyến."



