HŨ THUỐC ĐỦA CỦA MẸ NUÔI ĐỒNG THÁP MƯỜI
HŨ THUỐC ĐỦA CỦA MẸ NUÔI ĐỒNG THÁP MƯỜI
Nhân chứng kể lại: Cô Lê Thị Út (Cựu giao liên biệt động, quê Đồng Tháp)
"Những năm 1969 - 1970, vùng Đồng Tháp Mười bị cày xới bởi chất độc hóa học tàn phá hủy diệt rừng tràm, nguồn nước nhiễm độc nặng khiến bộ đội bám trụ dưới hầm bí mật thường xuyên bị lở loét da thịt, nhiễm trùng sâu. Giữa lúc hiệu thuốc y tế tuyến trên chưa kịp chuyển về, tính mạng của nhiều thương binh nặng như ngàn cân treo sợi tóc.
Thấu hiểu nỗi khổ của bộ đội, Mẹ Năm – một người mẹ cơ sở nuôi giấu cách mạng trong ấp chiến lược – đã lặng lẽ tìm cách cứu chữa cho anh em. Mẹ dùng củ nghệ già, phối hợp với lá thuốc đũa mọc hoang dọc các bờ kênh rạch, đem về giã nhỏ rồi cô đặc thành một thứ thuốc mỡ màu vàng quánh, giấu kín trong một hũ sành nhỏ chôn dưới gầm bồ lúa.
Đêm đêm, lợi dụng lúc lính bảo an lơ là canh gác, mẹ lại ôm hũ thuốc đũa lội bộ qua những cánh đồng ngập nước, len lỏi vào các trạm quân y dã chiến. Tự tay mẹ bôi thứ thuốc mát lành ấy lên những vết thương đang mưng mủ của những người lính trẻ. Có cậu lính đau đớn đến run người, mẹ ôm đầu cậu vào lòng, dỗ dành: 'Cắn răng chịu đau một chút nghen con, thuốc của mẹ mát lắm, bôi vào là mau lành da thịt để đi đánh giặc'.
Hũ thuốc đũa thời hoa lửa của Mẹ Năm đã cứu sống, làm lành vết thương cho hàng chục chiến sĩ du kích địa phương. Tấm lòng bao la, sự chở che thầm lặng của những người mẹ miền Nam ngày ấy chính là cội nguồn sức mạnh, giúp người lính vượt qua muôn ngàn hiểm nguy bờ cõi để đi đến ngày toàn thắng."


