HUẤN LUYỆN ĐÊM – KIÊN NHẪN VÀ SỨC BỀN
Trong đợt huấn luyện đêm năm 1985, bác Nguyễn Văn Tiến và đồng đội phải di chuyển liên tục qua địa hình hiểm trở, rèn luyện sức bền, ý chí, khả năng lãnh đạo và phối hợp nhóm, trải nghiệm đêm tối, mưa phùn và bùn lầy, để lại bài học sâu sắc về nghị lực và kỷ luật.
Bác kể: “Đêm ấy mưa phùn, bùn nhão khắp nơi. Chúng tôi phải leo lên đỉnh núi, vượt qua suối và khe đá, đôi chân lấm bùn, mệt lả nhưng không được dừng lại. Mọi bước đi phải chính xác, nếu sai một bước là trượt chân.” Người viết hình dung nhóm chiến sĩ lê từng bước, ánh sáng đèn pin yếu ớt chiếu trên sương mù, mắt căng theo tín hiệu đồng đội, tai lắng nghe tiếng nước chảy và tiếng gió rít qua rừng.
Huấn luyện kéo dài cả đêm, sáng hôm sau mọi người dừng lại, ướt sũng và mệt nhọc. Bác nói: “Ngày ấy tôi học được rằng nghị lực và sự phối hợp mới là sức mạnh thật sự. Không có sức bền thể chất, nhưng thiếu ý chí và đồng đội, cũng không thể vượt qua được thử thách.” Người viết nhận thấy, huấn luyện này đã rèn bác trở thành người lính toàn diện, nền tảng cho các nhiệm vụ khó khăn sau này.



