húc tráng ca bên dòng sông Thạch Hãn
Nhân chứng: Cựu chiến binh Lê Bá Dương.
Bối cảnh: Sông Thạch Hãn, Quảng Trị, mùa hè đỏ lửa năm 1972.
Mùa hè năm 1972, mảnh đất Quảng Trị gồng mình gánh chịu hàng vạn tấn bom đạn. Sông Thạch Hãn trở thành con đường máu, nơi trung chuyển hàng ngàn chiến sĩ trẻ vượt sông vào bảo vệ Thành cổ. Cựu chiến binh Lê Bá Dương khi ấy mới ngoài đôi mươi, tận mắt chứng kiến những người đồng đội của mình – có người chưa kịp yêu, chưa kịp biết mặt Sài Gòn – đã mãi mãi nằm lại dưới đáy sông sâu vì đạn pháo dội xuống.
Sau chiến tranh, mỗi lần quay lại Quảng Trị, đứng trước dòng sông Thạch Hãn lững lờ trôi, ông Dương lại không cầm được nước mắt. Câu thơ xuất thần của ông đã trở thành tiếng khóc nghẹn ngào thay cho cả một thế hệ:
Đối với ông, dòng sông này không chỉ là nước, đó là xương máu, là thanh xuân của những người lính tuổi đôi mươi đã hóa thân vào lòng đất mẹ để đổi lấy màu xanh hòa bình ngày hôm nay.



