HUẾ TRONG HÀNH TRANG CỦA NGƯỜI RA ĐI TÌM NƯỚC
Tác giả : Phạm Thị Phương Anh
Ngày 5/6/1911, Nguyễn Tất Thành rời Bến Nhà Rồng, bắt đầu hành trình tìm đường cứu nước.
Người ra đi khi còn rất trẻ, nhưng phía sau quyết định ấy là cả một quá trình suy nghĩ và trải nghiệm lâu dài.
Trong quá trình đó, Huế giữ một vị trí đặc biệt.
Khoảng 10 năm gắn bó với Huế đã đưa Nguyễn Sinh Cung từ một cậu bé trở thành người thanh niên Nguyễn Tất Thành có nhận thức sâu sắc hơn về đất nước.
Tại Huế, Người sống giữa những người lao động nghèo và nhận được sự yêu thương, giúp đỡ của họ. Người cũng trải qua những mất mát lớn khi mẹ và em trai qua đời.
Những trải nghiệm ấy góp phần nuôi dưỡng tình yêu thương con người.
Khi trở lại Huế năm 1906, Người được học tập tại Trường Tiểu học Pháp – Việt Đông Ba và Trường Quốc Học. Những kiến thức mới giúp Người hiểu thêm về thế giới, về văn minh và những tư tưởng tiến bộ.
Nhưng Huế cũng là nơi Người tận mắt chứng kiến thực trạng của một đất nước mất nước.
Người nhìn thấy cảnh người dân nghèo khổ, nông dân chịu sưu cao thuế nặng, người lao động phải vật lộn để kiếm sống.
Phong trào chống thuế năm 1908 đã trở thành một dấu mốc đặc biệt. Nguyễn Tất Thành trực tiếp hưởng ứng và làm thông ngôn cho đồng bào.
Từ đây, lòng yêu nước của Người đã bước sang một giai đoạn mới: không chỉ nhận thức mà còn hành động.
Năm 1909, Người rời Huế.
Đến năm 1911, Người quyết định ra nước ngoài tìm đường cứu nước.
Có thể nói, Huế không phải là điểm cuối trong hành trình của Nguyễn Tất Thành, nhưng là một trong những nơi quan trọng nhất chuẩn bị hành trang cho Người.
Hành trang ấy là kiến thức, là tình yêu thương nhân dân, là sự thấu hiểu nỗi đau mất nước và trên hết là một ý chí không khuất phục.
Từ Huế, Người mang theo những câu hỏi về vận mệnh dân tộc.
Từ Bến Nhà Rồng, Người bắt đầu đi tìm câu trả lời.
Và hành trình ấy cuối cùng đã đưa dân tộc Việt Nam đến với con đường độc lập, tự do.



