Hùm thiêng Yên Thế và đám tang giữa lửa rừng
Tên câu chuyện:
Hùm thiêng Yên Thế và đám tang giữa lửa rừng
Câu chuyện:
Cuối thế kỉ XIX, khi thực dân Pháp đã đặt ách đô hộ lên phần lớn đất nước, vùng Yên Thế – dải đồi núi trung du phía tây Bắc Giang – vẫn bền bỉ bốc cháy tinh thần kháng cự. Tại đây, cuộc khởi nghĩa nông dân Yên Thế đã diễn ra dai dẳng hơn ba mươi năm, trở thành cuộc khởi nghĩa lâu dài nhất trong phong trào chống Pháp lúc bấy giờ.
Ban đầu, phong trào do Đề Nắm lãnh đạo. Sau khi Đề Nắm hi sinh vào tháng 4 năm 1892, ngọn cờ nghĩa được trao vào tay Hoàng Hoa Thám, người mà dân gian quen gọi là Đề Thám. Từ đó, tên tuổi ông gắn liền với Yên Thế như bóng với hình.
Dưới sự chỉ huy của Đề Thám, nghĩa quân không đối đầu trực diện với kẻ thù mạnh hơn gấp bội. Họ dựa vào rừng núi hiểm trở, dựng công sự dã chiến, đánh du kích, lấy ít địch nhiều, đánh nhanh rồi rút gọn. Mỗi con đường mòn, mỗi lùm cây ở Yên Thế đều có thể trở thành bẫy tử thần đối với quân Pháp.
Đề Thám không chỉ gan dạ mà còn vô cùng mưu trí. Một lần, tại căn cứ Hố Chuối, ông tiếp Bá Phức, người bố nuôi của mình. Danh nghĩa là thăm hỏi, nhưng thực chất Bá Phức đã bị mua chuộc, mang theo mìn để sát hại chủ soái. Biết rõ âm mưu ấy, Đề Thám vẫn bình thản tiếp chuyện, âm thầm đề phòng.
Khi Bá Phức vừa rời đi, Đề Thám gọi con trai là Cả Trọng lại, chỉ cho con thấy một quả mìn giấu kín dưới chiếc trường kỷ. Cả Trọng bàng hoàng, giận dữ, xin đuổi theo giết kẻ phản bội. Nhưng Đề Thám chỉ khẽ lắc đầu. Ông hiểu rằng, để Bá Phức sống có khi lại có lợi hơn cho nghĩa quân.
Ngay sau đó, Đề Thám châm ngòi quả mìn. Một tiếng nổ long trời vang lên, bức tường phía sau sập xuống, đè lên giường nằm của ông. Tin chủ soái hi sinh nhanh chóng được loan đi. Trong đồn, tiếng kèn trống vang lên ai oán, nghĩa quân phát tang, cả vùng Yên Thế chìm trong không khí tang tóc.
Sáng hôm sau, đám tang được cử hành, đoàn người chậm rãi tiến về phía cổng chính. Đúng lúc ấy, quân Pháp và tay sai, tin rằng thủ lĩnh đã chết, lặng lẽ kéo đến bao vây căn cứ Hố Chuối, định thừa cơ tiêu diệt nghĩa quân.
Nhưng đó chính là lúc cái bẫy khép lại.
Từ bốn phía, súng nổ vang rền. Quân Pháp hoảng loạn, trúng đạn ngã gục. Nghĩa quân Yên Thế từ rừng cây, bụi rậm, từ trong đồn đồng loạt xông ra như thác đổ. Cổng chính mở toang, Hoàng Hoa Thám xuất hiện hiên ngang giữa vòng vây tướng sĩ. “Đám tang” bỗng chốc biến thành lễ mừng chiến thắng.
Quân Pháp và tay sai chết lặng vì đã mắc mưu. Còn Yên Thế vang dội tiếng hò reo, núi rừng như rung chuyển trước khí thế của những người nông dân áo vải.
Từ đó, cái tên Hoàng Hoa Thám – Hùm thiêng Yên Thế không chỉ khiến kẻ thù khiếp sợ, mà còn trở thành biểu tượng cho ý chí quật cường, mưu trí và lòng yêu nước của nông dân Việt Nam trong những năm tháng hoa lửa chống ngoại xâm.



