“Hun Tây”
Có lẽ những thao tác lao động bảo vệ mùa màng của các cứ dân nền văn minh lúa nước đã mách bảo cho những chiến sĩ tự vệ thành Huế cách dùng khói rơm trộn với ớt để hun giặc Pháp khi chúng cố thủ ở những công sự vững chắc trong những ngày đầu toàn quốc kháng chiến (19-12-1946).
Mặc dù lũ chuột cướp nước không bị khói của rơm-ớt của ra khỏi công sự như lũ chuột phá hoại mùa màng bị xua ra khỏi hang, nhưng những quầng khói đó đã trở thành biểu tượng của lòng yêu nước, ý chí căm thù giặc và lòng dũng cảm kiên cường tìm mọi cách đánh giặc để bảo vệ nền độc lập non trẻ của nhân dân thành Huế, như cây gậy tầm vông của Nam Bộ kháng chiến và trái bom ba càng của tự vệ thành Hà Nội. Theo lịch sử ghi lại,từ ngày 22 đến 30-12-1946, quân ta tiến công vào các khách sạn Moranh, nhà thông tin tuyên truyền Mácbớp, hiệu Sáppăhngsông và nhiều vị trí khác của thực dân Pháp, nhân dân thành Huế có ngày đã chuyển cho bộ đội và tự vệ thành hàng nghìn gánh rơm và hàng trăm thúng ớt để “hun tây”.



