Bài viết

HƯNG ĐẠO ĐẠI VƯƠNG TRẦN HƯNG ĐẠO

Người đặt non sông lên trên thù riêng

13/08/2026NGUYỄN THỊ NGỌC HÒA ((BT) Đoàn phường Mũi Né)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

HƯNG ĐẠO ĐẠI VƯƠNG TRẦN HƯNG ĐẠO

Người đặt non sông lên trên thù riêng

Cuối thế kỷ XIII. Đại Việt đứng trước một trong những thử thách lớn nhất trong lịch sử.

Từ phương Bắc, đế quốc Nguyên – Mông đang mở rộng vó ngựa khắp châu Á và châu Âu. Những đội quân thiện chiến từng khiến nhiều quốc gia phải khuất phục nay hướng về Đại Việt. Giữa thời khắc ấy, một vị tướng đã đứng lên gánh lấy trọng trách bảo vệ non sông. Đó là Trần Quốc Tuấn, người đời sau kính trọng gọi là Hưng Đạo Đại Vương Trần Hưng Đạo.

Nhưng trước khi trở thành vị danh tướng, ông cũng mang trong lòng một mối hận riêng. Cha ông là An Sinh Vương Trần Liễu từng có mâu thuẫn sâu sắc với vua Trần Thái Tông. Trước khi mất, Trần Liễu từng căn dặn con phải giành lại quyền lực cho dòng họ mình. Trần Quốc Tuấn ghi nhớ lời cha. Nhưng rồi thời gian trôi qua. Khi quân Nguyên – Mông tiến vào Đại Việt, ông đứng trước một lựa chọn lớn hơn tất cả những oán hận của gia đình: giữa thù riêng và vận mệnh đất nước, và ông đã chọn non sông.

Năm 1285, quân Nguyên – Mông tiến đánh Đại Việt lần thứ hai. Quân giặc mạnh, đông và thiện chiến, thế giặc tưởng như không thể chống lại nhưng Trần Hưng Đạo hiểu rằng Đại Việt không thể lấy sức mạnh đối đầu trực diện với một đội quân hùng hậu trong mọi trận đánh. Ông chủ trương rút lui để bảo toàn lực lượng, thực hiện kế sách vườn không nhà trống, chờ thời cơ phản công. Quân dân Đại Việt chịu đựng những ngày tháng vô cùng gian khổ, có lúc kinh thành Thăng Long bị quân giặc chiếm đóng nhưng đó không phải là kết thúc, đó chỉ là khoảng lặng trước khi phản công.

Trần Hưng Đạo viết “Hịch tướng sĩ”, khơi dậy lòng yêu nước và ý chí chiến đấu của quân sĩ. Ông nhắc họ về nỗi nhục mất nước, về trách nhiệm của những người đang mang trên vai vận mệnh giang sơn tinh thần quân đội được vực dậy rồi thời cơ đến. Quân Đại Việt liên tiếp phản công, quân Nguyên – Mông bị đẩy lui.

Năm 1288, quân Nguyên – Mông một lần nữa tiến vào Đại Việt, lần này Trần Hưng Đạo quyết định tạo nên một trận đánh mà lịch sử sẽ còn nhắc mãi Trận Bạch Đằng.

Ông cho quân đóng những cọc gỗ lớn xuống lòng sông, những chiếc cọc được giấu dưới mặt nước, chờ khi thủy triều lên quân ta nhử đoàn thuyền của địch tiến sâu vào trận địa, khi thủy triều bắt đầu rút…những cọc gỗ nhô lên đội thuyền địch bị mắc kẹt quân Đại Việt từ nhiều hướng đồng loạt tiến công, sông Bạch Đằng trở thành chiến trường dữ dội khói lửa phủ kín mặt sông tiếng trống trận vang lên giữa dòng nước đoàn quân xâm lược bị đánh tan. Một đế quốc hùng mạnh từng làm rung chuyển cả thế giới đã phải rút khỏi Đại Việt, ba lần quân Nguyên – Mông xâm lược, ba lần Đại Việt đứng vững. Và phía sau những chiến thắng ấy là một vị tướng đã biết đặt lợi ích của đất nước lên trên mọi ân oán cá nhân.

Trần Hưng Đạo không chỉ để lại những chiến công ông còn để lại một bài học lớn về lòng trung nghĩa. Khi đất nước lâm nguy, những mối thù riêng trở nên nhỏ bé trước vận mệnh của cả dân tộc ông từng nói với vua Trần về việc giữ nước: “Khoan thư sức dân để làm kế sâu rễ bền gốc, đó là thượng sách giữ nước.” Một câu nói đã vượt qua hàng trăm năm lịch sử bởi ông hiểu rằng muốn giữ được một đất nước, không chỉ cần những thanh kiếm ngoài chiến trận mà cần lòng dân cần sự đoàn kết cần niềm tin rằng dù kẻ thù có mạnh đến đâu, dân tộc vẫn có thể đứng lên bảo vệ quê hương.

Thời hoa lửa của Trần Hưng Đạo đã khép lại từ rất lâu, nhưng mỗi khi nhắc đến Bạch Đằng, người Việt vẫn nhớ đến hình ảnh vị tướng đứng trước dòng sông lịch sử.

Một người đã chiến đấu không phải để lưu danh cho riêng mình.

Mà để giữ lại một đất nước cho muôn đời sau.

Trần Hưng Đạo – vị tướng của Đại Việt, người đã biến lòng yêu nước và ý chí của cả dân tộc thành sức mạnh đánh bại những đội quân xâm lược hùng mạnh nhất thời đại.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
HƯNG ĐẠO ĐẠI VƯƠNG TRẦN HƯNG ĐẠO | Câu chuyện thời hoa lửa