Hưng Đạo Đại Vương Trần Quốc Tuấn
Trước thềm cuộc kháng chiến chống Nguyên Mông lần thứ hai (1285), triều đình nhà Trần đối mặt với một mối nguy hiểm chí mạng từ bên trong: Sự hiềm khích sâu sắc giữa hai nhánh hoàng tộc. Trần Quốc Tuấn (con của An Sinh vương Trần Liễu) và Trần Quang Khải (con của Vua Trần Thái Tông) vốn mang mối thù đời cha để lại, nên hai người làm quan cùng triều nhưng thường tránh mặt, không nói chuyện với nhau. Vận nước ngàn cân treo sợi tóc, nếu hai vị trụ cột này không đồng lòng, Đại Việt ắt sẽ mất vào tay
CHẬU NƯỚC TẮM THƠM VÀ CÁI BẮT TAY CỨU VÃN NON SÔNG
Trước thềm cuộc kháng chiến chống Nguyên Mông lần thứ hai (1285), triều đình nhà Trần đối mặt với một mối nguy hiểm chí mạng từ bên trong: Sự hiềm khích sâu sắc giữa hai nhánh hoàng tộc. Trần Quốc Tuấn (con của An Sinh vương Trần Liễu) và Trần Quang Khải (con của Vua Trần Thái Tông) vốn mang mối thù đời cha để lại, nên hai người làm quan cùng triều nhưng thường tránh mặt, không nói chuyện với nhau. Vận nước ngàn cân treo sợi tóc, nếu hai vị trụ cột này không đồng lòng, Đại Việt ắt sẽ mất vào tay giặc.
Ý thức được điều đó, Trần Quốc Tuấn với tư cách là Quốc công Tiết chế (Tổng tư lệnh) đã chủ động gạt bỏ thù nhà. Một hôm, Trần Quang Khải từ kinh thành đến bến thuyền của Trần Quốc Tuấn để bàn việc quân. Thấy Quang Khải đi lại mệt nhọc, mồ hôi nhễ nhại, áo xống lấm bụi, Trần Quốc Tuấn bước tới, ân cần nói: "Thái sư đi đường xa vất vả, nước nôi bụi bặm, để tôi tắm gội cho Thái sư". Nói rồi, ông tự tay cởi áo, sai người đun nước thơm, rồi đích thân múc nước tắm gội, kỳ cọ cho người anh em họ của mình.
Giữa lúc dội nước, Trần Quốc Tuấn vui vẻ đùa: "Hôm nay tôi được tắm cho Thái sư". Trần Quang Khải cũng rưng rưng cảm động đáp: "Hôm nay tôi được Quốc công Tiết chế tắm cho". Cử chỉ hạ mình, chân thành và ấm áp ấy của Trần Quốc Tuấn đã làm tan chảy hoàn toàn tảng băng hận thù hàng chục năm trời giữa hai nhánh gia tộc. Bằng chậu nước tắm thơm ngát tình huynh đệ, họ đã nắm tay nhau thề sống chết bảo vệ non sông. Chính khối đại đoàn kết thiêng liêng từ tầng lớp lãnh đạo cao nhất ấy đã lan tỏa xuống toàn quân, toàn dân, tạo thành sức mạnh vô địch quét sạch 50 vạn quân Nguyên Mông xâm lược.
III. CẢM NHẬN CỦA TÁC GIẢ
Hành động tự tay tắm cho người có hiềm khích với mình của Trần Quốc Tuấn là đỉnh cao của nghệ thuật đắc nhân tâm và lòng nhân vị. Nó chứng minh một tầm vóc vĩ đại: Chấp nhận nhún nhường cái "tôi" cá nhân vì cái "ta" của Tổ quốc. Câu chuyện lịch sử này là bài học đạo đức sâu sắc nhất mà tôi luôn mang vào lớp học. Tôi răn dạy các em học sinh: Giữa bạn bè sẽ có lúc giận hờn, xích mích, nhưng người dũng cảm nhất là người dám gạt bỏ cái tôi, chủ động nói lời xin lỗi và làm hòa vì tình bạn và vì lợi ích của tập thể


