Hưng Đạo Đại Vương và 3 Lần Đập Tan Đế Quốc Mông - Nguyên
Hành trình hào hùng của Hưng Đạo Đại Vương Trần Quốc Tuấn cùng quân dân Đại Việt ba lần đánh tan quân Mông - Nguyên hung hãn, khắc tên vào lịch sử với chiến thuật "Vườn không nhà trống" và trận thủy chiến Bạch Đằng điền dĩ.

Vào thế kỷ 13, Đại Việt đối mặt với một thử thách kinh hoàng: Đế quốc Mông - Nguyên, thế lực bá chủ châu Á với đoàn quân bách chiến bách thắng, ba lần xua quân tràn xuống phương Nam với dã tâm san phẳng bờ cõi nước Nam. Trong thời khắc sinh tử ấy, Hưng Đạo Đại Vương Trần Quốc Tuấn đã vươn lên trở thành linh hồn của ba cuộc kháng chiến vĩ đại.
Hồi I: Trận thử lửa và bài học "Vườn không nhà trống" (1258)
Mùa đông năm 1257, mây đen bao phủ biên giới phía Bắc. Tướng Ngột Lương Hợp Đài dẫn hàng vạn kỵ binh Mông Cổ hung hãn tràn vào Đại Việt. Nhận lệnh gánh vác tuyến đầu, vị tướng trẻ Trần Quốc Tuấn nhận ra không thể đem sức đấu trực diện với thế kỵ binh đang cuồng nộ.
Khi quân địch áp sát Thăng Long, ông cùng triều đình nhà Trần đưa ra một quyết định táo bạo: Chủ động rút lui, bỏ lại một kinh thành trống rỗng. Quân Mông Cổ ngơ ngác tiến vào Thăng Long nhưng chẳng tìm thấy một hạt gạo, một cọng cỏ. Giữa cái lạnh giá và cái đói cào xé, sức chiến đấu của quân địch suy giảm nhanh chóng. Nhận thời cơ đã chín, nhà Trần phản công giòn giã ở Đông Bộ Đầu, quét sạch bóng dáng quân Mông Cổ khỏi bờ cõi chỉ sau chưa đầy một tháng.
Hồi II: Lời thề giữ nước và trận cuồng phong (1285)
Năm 27 tuổi xuân qua đi, giặc Nguyên trở lại với quy mô kinh hoàng gấp bội. Thoát Hoan dẫn nửa triệu quân tràn sang với quyết tâm đè bẹp Đại Việt. Mùa xuân năm 1285, trước sức ép nghìn cân treo sợi tóc, Vua Trần Nhân Tông lo lắng ướm hỏi Quốc công Tế chế Trần Hưng Đạo về việc hàng hay đánh. Vị Tiết chế nhìn thẳng vào mắt quân vương, dõng dạc thốt lên lời thề đanh thép:
"Nếu Bệ hạ muốn hàng, xin trước hết hãy chém đầu thần đi đã!"
Để xóc lại tinh thần toàn quân, ông viết bản Hịch tướng sĩ điềm nhiên mà rực lửa, khiến hàng vạn binh sĩ xúc động gọt tóc, xăm lên tay hai chữ "Sát Thát" (Giết giặc Mông Cổ). Trần Hưng Đạo tiếp tục thi triển chiến thuật lui quân chiến lược, nhử địch chìm sâu vào đầm lầy thiếu lương và bệnh tật. Khi quân giặc mệt mỏi, ông tung đòn phản công bão táp dọc sông Hồng qua các trận Tây Kết, Hàm Tử, Chương Dương. Quân Nguyên tan bỡn, Thái tử Thoát Hoan phải chui vào ống đồng trốn chui trốn lủi mới thoát chết về nước.
Hồi III: Bãi cọc Bạch Đằng và thiên sử vàng (1287 - 1288)
Trận thua muối mặt khiến Vua Nguyên điên tiết, điều 30 vạn quân cùng đoàn thuyền lương khổng lồ sang trả thù vào cuối năm 1287. Nhưng Trần Hưng Đạo đã đi trước một bước. Sau khi tướng Trần Khánh Dư đánh tan đoàn thuyền lương của Trương Văn Hổ tại Vân Đồn, quân Nguyên rơi vào cảnh hoảng loạn vì thiếu ăn.
Biết địch chắc chắn sẽ rút quân theo đường thủy trên sông Bạch Đằng để về nước, Trần Hưng Đạo âm thầm chuẩn bị một cái bẫy lịch sử. Ông cho đẽo gọt hàng ngàn cọc gỗ bọc sắt, cắm xuống lòng sông Bạch Đằng theo thế trận bí mật.
Sáng ngày 9 tháng 4 năm 1288, khi thủy triều dâng cao, ông cử các thuyền nhẹ ra khiêu chiến rồi giả vờ thua chạy. Tướng giặc Ô Mã Nhi hăng hái xua quân đuổi theo mà không hề hay biết đã sa vào bẫy. Khi toàn bộ hạm đội địch đã lọt lòng sông, thủy triều rút nhanh đột ngột. Những cọc nhọn nhô lên đâm thủng và mắc kẹt hàng loạt chiến thuyền Nguyên. Từ hai bên bờ, trống trận nổi lên liên hồi, quân Đại Việt cùng lửa chiến bùng lên tấn công dữ dội.
Sông Bạch Đằng đỏ rực lửa và máu. Toàn bộ thủy quân Nguyên bị tiêu diệt, các tướng Ô Mã Nhi, Phàn Tích bị bắt sống, Thoát Hoan một lần nữa tháo chạy thảm hại.
Ba lần gánh vác giang sơn, Trần Hưng Đạo không chỉ dùng binh như thần mà còn thu phục lòng dân bằng sự tận trung và trí tuệ kiệt xuất. Chiến công ba lần đập tan đế quốc Mông - Nguyên của ông đã trở thành trang sử chói lọi nhất, khắc tên Đại Việt vào lịch sử thế giới như một biểu tượng bất khuất của lòng yêu nước.



