Cựu chiến binh

HỮNG ĐÊM GÁC Ở VÙNG BIÊN GIỚI PHÍA BẮC

Câu chuyện kể về những đêm trực gác thầm lặng của người lính trẻ nơi biên giới phía Bắc Tổ quốc, nơi mỗi tiếng động đều gắn với trách nhiệm bảo vệ từng tấc đất thiêng liêng. Trong hoàn cảnh gian khổ, người lính học cách vượt qua nỗi sợ để giữ vững niềm tin. Ký ức ấy theo bác suốt cuộc đời quân ngũ.

Thanh Hóa23/12/2025Nguyễn Thị Kiều. Nguyễn Thị Hiền. Lê Thị Huệ (Đoàn xã Hoằng Hoá)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Nhập ngũ năm 1995, khi vừa tròn mười chín tuổi, bác Lê Xuân Bính được biên chế về đơn vị bộ binh thuộc Sư đoàn đóng quân tại khu vực biên giới phía Bắc, nơi địa hình hiểm trở, núi rừng trùng điệp và khí hậu khắc nghiệt quanh năm. Những ngày đầu, với cấp bậc hạ sĩ và nhiệm vụ chiến sĩ, bác nhanh chóng làm quen với kỷ luật thép, những buổi hành quân dài ngày và đặc biệt là nhiệm vụ gác đêm nơi tuyến đầu.

Bác từng kể: “Có những đêm trời rét căm căm, sương mù dày đặc, đứng gác mà tay chân tê cóng, tai căng ra nghe từng tiếng động nhỏ trong rừng. Lúc ấy chỉ nghĩ đơn giản rằng, nếu mình lơ là một phút thôi, hậu quả sẽ không lường được.” Chính trong những ca gác ấy, bác hiểu rõ thế nào là trách nhiệm của người lính đối với Tổ quốc.

Người viết vẫn nhớ ánh mắt bác khi kể về những đêm dài không ngủ, nơi chỉ có ánh sao mờ, tiếng gió rít qua rừng và nhịp tim người lính trẻ hòa cùng nhịp tuần tra. Không có tiếng súng, không có hào quang, nhưng mỗi bước chân tuần tra là một lời thề thầm lặng giữ bình yên cho đất nước. Với bác Bính, đó chính là “thời hoa lửa” lặng thầm mà kiêu hãnh.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn