Bài viết

HƯNG MỸ VỌNG MÃI TÊN MẸ – CÂU CHUYỆN VỀ MẸ VIỆT NAM ANH HÙNG QUAN THỊ TIẾNG

Phú Thọ27/11/2025Ban Biên tập tổng hợp2 lượt xem0 lượt chia sẻ
Câu chuyện: “Hưng Mỹ vọng mãi tên Mẹ”

Trên vùng đất Hưng Mỹ trù phú, nơi những rặng dừa soi bóng dòng sông quê, có một người mẹ đã gắn trọn cuộc đời mình với những năm tháng kiên trung của dân tộc – Mẹ Quan Thị Tiếng (1917 – 2002). Cuộc đời Mẹ lặng lẽ như chính mảnh đất hiền hòa nơi Mẹ sinh ra, nhưng đằng sau sự mộc mạc ấy là một ý chí kiên cường hiếm có.

Mẹ lập gia đình với ông Võ Văn Chỉnh (1915). Hai vợ chồng đông con – mười đứa cả trai lẫn gái – nhưng gia đình lúc nào cũng đầm ấm bởi bàn tay tảo tần và tình yêu thương rộng lớn của Mẹ. Trong mỗi lời ru, mỗi bữa cơm nghèo khó, Mẹ luôn dạy các con biết yêu quê hương, thương người, biết đứng về phía lẽ phải khi đất nước lâm nguy.

Những năm tháng chiến tranh chống đế quốc Mỹ càng trở nên ác liệt, cũng là lúc nhiều người con của quê hương lên đường tòng quân. Trong gia đình Mẹ, hai người con trai đã bước vào hàng ngũ cách mạng, mang theo lời dặn của Mẹ: “Ra đi vì nước, giữ lòng trong sạch, sống cho đáng mặt con dân đất Việt.”

Người con đầu – Liệt sĩ Võ Văn Thận (1937 – 1969)

Anh Thận tham gia cách mạng ngày 01/01/1967, được biên chế vào Tiểu đoàn 312, Trung đoàn 3, Quân khu 9 với cấp bậc Trung sĩ.
Ngày 27/11/1969, tại trận Chế Bán, huyện Cầu Kè, anh đã ngã xuống giữa lúc chiến sự vô cùng khốc liệt. Đồng đội kể lại: anh chiến đấu đến viên đạn cuối cùng, để lại hình ảnh người chiến sĩ kiên trung, hiên ngang trước quân thù.

Người con thứ – Liệt sĩ Võ Văn Cao (1944 – 1969)

Là người anh dũng, thông minh và quả cảm, anh Cao gia nhập cách mạng từ ngày 01/01/1963. Sự tin tưởng của cấp trên khiến anh sớm trở thành Đại đội trưởng, cùng chiến đấu trong Tiểu đoàn 312, Trung đoàn 3, Quân khu 9.
Ngày 15/3/1969, trong trận đánh ác liệt tại Gia Hòa, huyện Trà Ôn, tỉnh Vĩnh Long, anh đã hy sinh khi đang chỉ huy đơn vị xung phong. Câu chuyện về anh luôn được nhắc bằng sự kính phục của đồng đội.

Hai người con – hai phần máu thịt của Mẹ – nằm lại trong lòng đất mẹ quê hương. Tin dữ đến với Mẹ không chỉ một lần. Nhưng Mẹ Quan Thị Tiếng, người phụ nữ chỉ quen với ruộng lúa, với bờ đê dát nắng, vẫn nén nỗi đau vào sâu trong đáy lòng. Mẹ nói:
“Nó chết cho đất nước, tao thương… nhưng tao tự hào.”

Chính sự kiên gan của Mẹ đã truyền thêm sức mạnh cho bà con Hưng Mỹ trong những năm tháng chiến tranh khốc liệt.

Để tri ân sự hy sinh to lớn ấy, ngày 04/8/2014, Chủ tịch nước đã ký Quyết định số 1853/QĐ-CTN truy tặng danh hiệu cao quý “Bà mẹ Việt Nam anh hùng” cho Mẹ Quan Thị Tiếng.

Mẹ đã đi xa từ năm 2002. Nhưng tên Mẹ vẫn sống mãi trên mảnh đất Hưng Mỹ. Trong tiếng gió qua hàng dừa, trong từng câu chuyện truyền lại cho con cháu, người dân nơi đây luôn nhắc về Mẹ với tất cả lòng biết ơn và sự kính trọng.
Bởi Mẹ không chỉ là mẹ của những người con đã khuất… Mẹ là Mẹ của quê hương.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
HƯNG MỸ VỌNG MÃI TÊN MẸ – CÂU CHUYỆN VỀ MẸ VIỆT NAM ANH HÙNG QUAN THỊ TIẾNG | Câu chuyện thời hoa lửa