Cựu chiến binh

Hùng Phát và ký ức một đời người lính

Tuyên Quang18/08/2026Xã Tân Mỹ (Đoàn xã Tân Mỹ)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Hùng Phát và ký ức một đời người lính

Nhiều năm đã trôi qua kể từ ngày Ma Văn Vũ rời quân ngũ trở về quê hương. Những năm tháng chiến tranh đã lùi xa, cuộc sống đã có nhiều đổi thay, nhưng ký ức về một thời tuổi trẻ vẫn còn nguyên giá trị. Từ thôn Hùng Phát, xã Tân Mỹ, chàng trai 18 tuổi năm nào đã lên đường vào ngày 10 tháng 10 năm 1974. Ông bắt đầu từ một người lính binh nhì tại Bắc Thái, rồi đi qua Bình Dương, Lâm Đồng, Tây Ninh; từ chiến sĩ trở thành A trưởng, rồi B trưởng trực tiếp chiến đấu tại biên giới Campuchia. Gần năm năm ấy là một chặng đường không quá dài nếu tính bằng cả cuộc đời, nhưng lại đủ để làm nên một phần quan trọng trong cuộc đời người lính Ma Văn Vũ.

Điều đáng nhớ trong câu chuyện của ông không chỉ là những địa danh hay những chức vụ đã từng đảm nhiệm. Đó còn là câu chuyện về sự trưởng thành của một người trẻ trong quân đội. Từ một chàng trai 18 tuổi chưa từng trải qua cuộc sống quân ngũ, ông đã học cách sống trong kỷ luật, học cách gắn mình với tập thể, học cách chịu trách nhiệm và cuối cùng trở thành người chỉ huy những người lính cùng mình thực hiện nhiệm vụ. Những năm tháng ấy đã dạy ông nhiều điều mà cuộc sống bình thường khó có thể mang lại: biết trân trọng hòa bình, biết quý trọng tình đồng đội và hiểu rằng mỗi ngày bình yên hôm nay đều có một phần đóng góp của những người đã từng đứng ở nơi gian khó.

Nhưng câu chuyện của Ma Văn Vũ cũng là câu chuyện về sự hy sinh thầm lặng. Những phần thưởng ông nhận được là sự ghi nhận đối với thành tích trong chiến đấu, còn tỷ lệ nhiễm chất độc da cam 60% là một dấu vết mà chiến tranh để lại trên cơ thể và cuộc sống của ông. Hai mặt ấy cùng tồn tại trong một cuộc đời người lính: có niềm tự hào về những năm tháng đã cống hiến, nhưng cũng có những mất mát không thể nào quên. Chính điều đó làm cho câu chuyện trở nên chân thực và có chiều sâu hơn. Người lính trở về không phải lúc nào cũng trở về nguyên vẹn như ngày ra đi; có người mang theo thương tích, có người mang theo bệnh tật, có người mang theo những ký ức về đồng đội đã mãi mãi nằm lại nơi chiến trường.

Hôm nay, khi câu chuyện của ông Ma Văn Vũ được kể lại trong “Câu chuyện Thời Hoa Lửa”, điều chúng ta muốn lưu giữ không chỉ là tên tuổi của một người lính, mà là hình ảnh của cả một thế hệ. Một thế hệ đã lên đường khi tuổi đời còn rất trẻ, đi đến những vùng đất xa xôi, chấp nhận gian khổ và đặt nhiệm vụ với Tổ quốc lên trên cuộc sống riêng. Từ Hùng Phát đến Bắc Thái, từ Bình Dương đến Lâm Đồng, từ Tây Ninh đến biên giới Campuchia, mỗi bước chân của ông là một dấu mốc trong hành trình tuổi trẻ. Và khi trở về, ông mang theo những phần thưởng, những kỷ niệm, những ký ức về đồng đội và cả những dấu vết mà chiến tranh để lại.

Ma Văn Vũ của hôm nay là người trở về từ một thời hoa lửa. Phía sau người cựu chiến binh bình dị ấy là hình ảnh chàng trai Hùng Phát năm nào đã lên đường ở tuổi 18, là người chiến sĩ từng đi qua chiến trường, là người A trưởng, B trưởng từng trực tiếp chỉ huy đồng đội và là một con người đã mang theo những dấu ấn của chiến tranh suốt cuộc đời. Câu chuyện của ông nhắc thế hệ hôm nay hiểu rằng hòa bình không tự nhiên mà có. Đằng sau sự bình yên của quê hương là tuổi trẻ, mồ hôi, sự hy sinh và cả những mất mát của biết bao người lính. Và vì thế, ký ức về những người như ông Ma Văn Vũ cần được kể lại, lưu giữ và truyền cho thế hệ sau như một phần chân thực, xúc động của “Thời Hoa Lửa”.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn