HÙNG TRÁNG GIA ĐÌNH sÁU CHA CON CÙNG CẦM SÚNG BẢO VỆ BIÊN GIỚI PHÍA BẮC
Tác giả: Phạm Thị Phương Anh
Trong cuộc chiến đấu bảo vệ biên giới phía Bắc năm 1979, câu chuyện về gia đình cụ Lục Văn Vình ở bản Nà Lung, xã Ngọc Khê, huyện Trùng Khánh (Cao Bằng) đã trở thành một tượng đài hùng tráng về lòng yêu nước. Xuất thân là gia đình bần cố nông nghèo nhất bản, nhà có 8 người con thì 4 người con trai đã nhập ngũ đi chiến đấu ở chiến trường miền Nam trước năm 1975. Dù từng chịu nỗi đau mất mát liên tiếp khi nhận hai giấy báo tử của con trai ở miền Nam, nhưng khi tiếng súng tàn phá của kẻ thù cất lên nơi biên cương, cụ Vình—khi đó đã 68 tuổi—vẫn cùng 5 người con (gồm cả con trai lẫn con gái) kiên cường cầm súng bảo vệ bản làng.
Đại đội dân quân xã Ngọc Khê được thành lập với hơn 100 người thì riêng gia đình cụ Vình đã đóng góp 6 thành viên, với cụ là người lớn tuổi nhất và cô con gái Lục Thị Niệm (17 tuổi) là trẻ tuổi nhất đại đội. Với lời thề sắt đá "6 cha con sống cùng sống, chết cùng chết" và tinh thần "thà hy sinh tất cả", năm anh em đã kiên cường bám bám chốt trong các hang đá buốt giá giữa sương đêm, thay nhau canh gác dưới làn pháo địch. Khi lệnh tổng động viên ban hành, người con trai Lục Văn Phiện tiếp tục tái ngũ, trực tiếp tham gia trận đánh chặn ác liệt tại Đồn biên phòng cửa khẩu Pò Peo. Hình ảnh gia đình người Tày ấy bình thản khoác súng đứng gác nơi biên cương mãi là khúc ca kiêu hãnh về ý chí "đàn bà cũng đánh, giặc đến nhà là chống" của dân tộc Việt Nam.



