Bài viết

Hương bồ kết dưới túi bom

Để bảo vệ đồng đội, Huệ đã nhường vị trí an toàn cho Lan và hy sinh sau một trận bom. Tình đồng chí của những người phụ nữ thời chiến không chỉ là sự dũng cảm trên mặt đường mà còn là sự chăm chút, yêu thương nhường nhịn nhau từ những điều nhỏ nhặt nhất.

Lâm Đồng21/04/2026xã Đoàn Hàm Thuận Nam (xã Đoàn Hàm Thuận Nam)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tại một trọng điểm đánh phá ác liệt ở Trường Sơn năm 1970, tiểu đội của LanHuệ có nhiệm vụ trực chiến, san lấp hố bom ngay sau khi máy bay địch rút đi. Giữa cái nắng cháy da và mùi thuốc súng khét lẹt, niềm vui duy nhất của những cô gái trẻ là được chùm đầu bằng những chiếc khăn rằn, giấu đi mái tóc cháy nắng vì bụi đường.

Chiều hôm ấy, Huệ gom được ít quả bồ kết khô, định bụng tối nay sẽ nấu một nồi nước thật thơm để hai chị em cùng gội đầu, chuẩn bị cho ngày phép hiếm hoi của Lan về thăm mẹ."Lan này, gội cho sạch rồi về quê soi gương cho đẹp nhé. Mẹ cậu mà thấy tóc con gái cháy sạm thế này chắc cụ khóc hết nước mắt mất!" – Huệ vừa cười vừa vò mớ lá thơm.Bất ngờ, một loạt bom tọa độ dội xuống ngay cửa hầm. Sức ép khủng khiếp hất văng mọi thứ. Lan bị đất đá vùi lấp, còn Huệ bị thương nặng ở đầu. Trong cơn mê sảng, Huệ không gọi tên mình, cô chỉ điên cuồng dùng tay bới đất, gọi tên Lan.Khi đồng đội đào được Lan lên, cô đã lịm đi vì thiếu oxy. Huệ dùng chút sức tàn cuối cùng, lấy bát nước bồ kết còn sót lại, dù đã lẫn đầy bụi đất đỏ, nhẹ nhàng lau lên khuôn mặt sạm đen vì khói bom của bạn.
  • "Lan ơi tỉnh lại... tớ nấu nước xong rồi... tóc cậu sẽ lại thơm như ở quê mình..."

Lan mở mắt, thấy Huệ đang mỉm cười nhưng máu từ vết thương trên đầu bạn cứ tuôn ra. Huệ đã nhường chiếc hầm trú ẩn chắc chắn nhất cho Lan, còn mình thì đứng ở vị trí quan sát nguy hiểm. Huệ hy sinh ngay tối hôm đó, để lại một nửa bát nước bồ kết còn dang dở.Hòa bình lập lại, bà Lan trở về quê, mỗi năm đến ngày giỗ của Huệ, bà đều nấu một nồi nước bồ kết thật thơm đặt lên bàn thờ. Bà bảo với con cháu:
  • "Tóc bà thơm đến tận bây giờ là nhờ hơi ấm và tình thương của cô Huệ năm ấy."

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn