Khác

Hương cơm nếp nương mới

Đối với cụ Hà Quang Kết, sinh năm 1948, không có mùi hương nào đậm sâu bằng hương cơm nếp nương mới của quê hương Khả Cửu. Mỗi lần mở vung chõ đồ xôi, hương thơm ấy lại đưa cụ trở về những năm tháng chiến tranh, khi từng hạt gạo đều chứa đựng nghĩa tình của hậu phương dành cho tiền tuyến.

Phú Thọ03/08/2026Đoàn xã Khả Cửu (Đoàn xã Khả Cửu)6 lượt xem0 lượt chia sẻ

Hương cơm nếp nương mới

(Nhân vật: Cụ Hà Quang Kết)

Đối với cụ Hà Quang Kết, sinh năm 1948, không có mùi hương nào đậm sâu bằng hương cơm nếp nương mới của quê hương Khả Cửu. Mỗi lần mở vung chõ đồ xôi, hương thơm ấy lại đưa cụ trở về những năm tháng chiến tranh, khi từng hạt gạo đều chứa đựng nghĩa tình của hậu phương dành cho tiền tuyến.

Cụ kể rằng ngày ấy, sau mỗi vụ gặt, bà con trong bản đều chọn những bông nếp đẹp nhất, chắc hạt nhất để cất riêng. Ai cũng bảo nhau:

"Đây là phần gạo dành cho bộ đội."

Không ai ép buộc.

Cũng chẳng ai tính toán thiệt hơn.

Đó là việc làm xuất phát từ tấm lòng của người dân bản Mường.

Đến mùa nếp mới, các mẹ, các chị dậy từ khi trời còn chưa sáng để đồ xôi. Hương nếp lan tỏa khắp nhà sàn, quyện cùng mùi khói bếp và hương lá dong, tạo nên mùi thơm mộc mạc của núi rừng.

Cụ Hà Quang Kết cùng thanh niên trong bản cẩn thận gói từng nắm xôi bằng lá chuối, buộc bằng lạt giang rồi mang đến điểm tập kết.

Có lần, một người hỏi:

"Sao không để lại cho gia đình ăn?"

Cụ cười hiền:

"Bộ đội ngoài mặt trận còn cần hơn. Mình ăn bữa sau cũng được."

Những nắm xôi nếp ấy theo chân dân công, giao liên và các tổ vận chuyển vượt núi đến tay những người lính đang làm nhiệm vụ.

Sau này, gặp lại một người đồng đội cũ, cụ xúc động khi nghe kể:

"Có những ngày hành quân giữa rừng, mở gói xôi nếp của quê hương ra, cả đơn vị thấy như được tiếp thêm sức mạnh."

Chỉ một nắm xôi giản dị.

Nhưng trong đó có công sức của cả bản làng, có tình thương của những người mẹ, người chị và niềm tin gửi gắm vào ngày chiến thắng.

Chiến tranh lùi xa, quê hương Khả Cửu đổi thay từng ngày. Những mùa nếp mới vẫn nối tiếp nhau trên nương.

Mỗi dịp thu hoạch, cụ Hà Quang Kết lại đồ một chõ xôi nếp, mời con cháu quây quần bên bếp lửa.

Cụ chậm rãi kể:

"Ngày xưa, hương cơm nếp không chỉ nuôi người. Nó còn nuôi ý chí của những người lính."

Lũ trẻ vừa ăn xôi vừa lắng nghe câu chuyện của ông.

Trong làn khói bếp thơm mùi nếp mới, các em hiểu rằng giá trị của hạt gạo không chỉ nằm ở công sức làm ra, mà còn ở tình nghĩa mà thế hệ cha ông đã gửi gắm trong từng bữa cơm của thời chiến.

Đối với cụ Hà Quang Kết, hương cơm nếp nương mới sẽ mãi là hương thơm của quê hương, của tình đồng bào và của một thời hoa lửa không bao giờ phai trong ký ức.

Thông điệp: Từ những hạt nếp trên nương đến bữa cơm của người lính là cả một hành trình của nghĩa tình và sự sẻ chia. Chính những điều bình dị ấy đã góp phần làm nên sức mạnh để dân tộc vượt qua chiến tranh và giữ gìn nền hòa bình hôm nay.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn