Hương Lúa Hạ Hòa
Hương Lúa Hạ Hòa
Hương Lúa Hạ Hòa
Sáng sớm, sương còn đọng trên lá lúa, Minh đã dậy từ lúc gà chưa gáy. Anh lội ra ruộng, chân trần lấm lem bùn, tay cầm lưỡi liềm cũ kỹ. Mùi lúa chín thơm ngào ngạt, ngọt đến lạ. Loại lúa mới này, giống gì mẹ bảo là Thụy Hương hay Thơm Lai, anh cũng chẳng nhớ rõ. Chỉ biết nó chín sớm, hạt no tròn, gió heo may thổi qua là cả thửa ruộng vàng rực, lay động như sóng.
Minh xuất ngũ về được hai năm rồi. Hồi còn đóng quân biên giới, đêm nào cũng mơ về cái mùi này. Mùi lúa chín quê nhà, mùi khói bếp mẹ nhóm từ rơm rạ, mùi đất ẩm sau cơn mưa. Giờ về thật rồi, lại thấy lạ. Yên bình quá, yên bình đến mức anh cứ ngồi thừ ra, nhìn trời nhìn đất, không biết phải làm gì tiếp theo. Hôm nay, anh lại ra đầm Ao Châu. Cách nhà chừng bảy cây số, mặt nước rộng mênh mông, trăm hòn đảo nhỏ nổi lềnh bềnh, cây trái um tùm. Người ta bảo đây là "Hạ Long trên cạn" của Phú Thọ. Minh thích ngồi dưới gốc si già ven bờ, thả cần câu chẳng mong cá cắn. Chỉ ngồi thế thôi, nghe gió thổi, nghe sóng vỗ nhẹ vào mạn thuyền nan của mấy bác chở khách du lịch. Đang ngồi, có tiếng xe đạp lạch cạch trên đường đất đỏ.
- Anh Minh! Lại ngồi đây thẫn thờ hả?
Lan đẩy xe tới, má đỏ au vì đạp xe xa. Cô giáo làng, nhỏ hơn anh hai tuổi, tóc buộc đuôi gà, áo bà ba giản dị. Lan hay mang đồ ăn ra đồng cho anh, bảo "lính bộ đội về mà cứ như người mất hồn, phải ăn cho có sức chứ".
- Ừ, ngồi ngắm nước. Em đi dạy về à?
Minh cười, giọng khàn khàn. Lan ngồi xuống bên cạnh, mở giỏ xe lấy ra ít bánh tai và vài quả trám chín đỏ mọng
. - Hôm nay học sinh tan sớm, em hái ít trám về nấu canh. Anh ăn bánh tai không? Mẹ em làm sáng nay, còn nóng hổi.
Minh nhận miếng bánh, cắn một miếng. Vỏ dẻo, nhân thịt vai lợn băm nhỏ với hành tím, hạt tiêu thơm phức. Ăn với nước mắm chua ngọt, đưa cơm kinh khủng.
- Ngon thật. Hồi ở đơn vị, anh toàn mơ bánh tai với cháo trắng. Ăn xong là no đến chiều.
Lan cười khẽ, nhìn ra mặt đầm. Mặt nước trong veo, phản chiếu mấy hòn đảo xanh um
- Thế giờ về rồi, anh còn mơ nữa không? Minh im lặng một lúc, rồi thở dài
- Còn chứ. Nhưng giờ khác. Giờ thật quá. Thật đến mức... anh sợ. Sợ quen với yên bình này, rồi quên mất mình từng nằm phục trong rừng, từng run tay cầm súng vì lạnh. Quên cả những thằng bạn vẫn còn ở biên giới.
Lan không nói gì ngay. Cô bẻ quả trám, đưa cho anh.
- Anh Minh này, em nghĩ thời bình không phải quên đâu. Là nhớ, nhưng nhớ để mà giữ. Như em dạy tụi nhỏ, em kể về Đền Hùng, về các cụ vua Hùng, về những người lính giữ nước. Em bảo bọn trẻ rằng, giữ nước không chỉ bằng súng, mà còn bằng cách ở lại cày ruộng, dạy học, làm cho quê hương xanh tốt. Anh về đây, trồng lúa, ở bên mẹ... thế là giữ rồi đấy.
Minh nhìn Lan. Mắt cô long lanh dưới nắng chiều.
- Em có sợ không? Sợ yên bình này mong manh, một ngày nào đó lại mất?
Lan lắc đầu, cười nhẹ.
- Có chứ. Nhưng em nghĩ, anh về là để bảo vệ nó mà. Không phải bằng bom đạn, mà bằng sống và nhớ. Mai lúa chín hết rồi, anh gặt với em nhé? Em nghỉ dạy một hôm, ra đồng phụ.
Minh gật đầu. Anh đứng dậy, phủi bùn trên quần.
- Ừ. Về thôi, mẹ chờ cơm. Hôm nay anh om trám với cá cho em ăn. Mẹ anh khen em khéo tay lắm, bảo "con bé Lan tốt tính".
Lan cười tươi, đẩy xe đi bên anh. Hai người bước dọc bờ đê, bóng chiều đổ dài trên mặt nước Ao Châu. Xa xa, ruộng lúa vàng óng dưới nắng tà. Hương lúa chín bay theo gió, quấn quýt quanh hai người. Minh khẽ nắm tay Lan. Cô không rút ra, chỉ siết nhẹ. Cả hai chẳng nói gì thêm. Chỉ biết từ nay, cái mùi lúa chín này không còn là giấc mơ trong rừng nữa. Nó là nhà, là ruộng đồng, là người đi bên cạnh. Hai người cứ thế bước đi… trên con đường đất đỏ, giữa mùa lúa chín Hạ Hòa.
Nguồn: Giấc mơ cổ xưa nhất
Người sưu tầm: Đinh Thị Hồng Quyên–lớp 12D1 – trường THPT Yên Thuỷ A



