Hương Lúa Theo Bước Chân Người
Quê hương là nơi để nhớ, là nơi để thương. Dẫu có đi xa đến đâu, trong tim tôi vẫn còn nguyên mùi hương của những cánh đồng lúa Thái Bình..."
Tôi là Nguyễn Đức Tân.
Tôi sinh ra và lớn lên trên quê hương Thái Bình – vùng đất nổi tiếng với những cánh đồng lúa trải dài ngút mắt và những con người hiền hòa, chịu thương chịu khó. Những năm tháng tuổi thơ của tôi là khoảng thời gian đất nước vừa bước qua chiến tranh. Tiếng bom đã lùi vào quá khứ, nhưng những khó khăn của thời kỳ hậu chiến vẫn còn hiện hữu trong từng mái nhà, từng con đường làng và trên gương mặt của những người lao động.
Tuổi thơ tôi không có nhiều điều kiện đủ đầy như lớp trẻ hôm nay. Mỗi sáng, tôi theo cha mẹ ra đồng, mùa cấy thì lội ruộng, mùa gặt thì gom từng bó lúa vàng. Những bữa cơm giản dị chỉ có rau, cá đồng hay bát canh cua cũng đủ khiến cả gia đình quây quần, ấm áp. Dẫu nghèo nhưng ai cũng giàu tình làng nghĩa xóm. Hàng xóm tối lửa tắt đèn có nhau, giúp nhau từng gánh lúa, từng ngày mùa.
Tôi vẫn còn nhớ những buổi tối học bài dưới ánh đèn dầu leo lét. Điện còn hiếm, sách vở cũng chẳng nhiều, nhưng cha mẹ luôn nhắc chúng tôi rằng chỉ có chăm chỉ và biết vươn lên mới thay đổi được cuộc sống. Những lời dạy mộc mạc ấy đã trở thành hành trang quý giá theo tôi suốt cuộc đời.
Bước sang những năm đất nước đổi mới, quê hương Thái Bình cũng bắt đầu thay da đổi thịt. Đường sá được mở rộng, đời sống người dân dần khởi sắc hơn trước. Tuy nhiên, với một thanh niên mang nhiều hoài bão như tôi, quê hương lúc ấy vẫn còn ít cơ hội để phát triển. Tôi luôn trăn trở làm sao có thể tự lập, xây dựng cuộc sống bằng chính đôi bàn tay của mình.
Sau nhiều đêm suy nghĩ và nhận được sự động viên của gia đình, năm 1993, tôi quyết định rời quê hương để lên Thái Nguyên lập nghiệp.
Ngày lên đường, hành trang của tôi chỉ là vài bộ quần áo, chút tiền dành dụm và những lời dặn dò của cha mẹ. Chuyến xe hôm ấy mang theo biết bao hy vọng nhưng cũng đầy lưu luyến. Tôi ngoái nhìn những cánh đồng quê lần cuối, tự hứa với lòng sẽ cố gắng để không phụ công sinh thành của cha mẹ.
Thái Nguyên mở ra cho tôi một cuộc sống hoàn toàn mới. Xa quê, mọi thứ đều phải bắt đầu từ con số không. Có những ngày công việc vất vả, có những đêm nhớ nhà đến trằn trọc không ngủ được. Tôi nhớ tiếng gà gáy mỗi sớm, nhớ con đường làng đầy bụi đất, nhớ mùi rơm mới sau mùa gặt và nhớ những bữa cơm gia đình giản dị.
Nhưng chính những khó khăn ấy đã rèn luyện tôi trưởng thành hơn. Tôi học cách tự lập, học cách kiên trì trước thử thách và luôn tin rằng chỉ cần sống tử tế, chăm chỉ lao động thì cuộc sống sẽ đền đáp xứng đáng. Mỗi bước đi của tôi đều mang theo hình bóng quê hương Thái Bình – nơi đã dạy tôi đức tính cần cù và ý chí vượt khó.
Thời gian trôi đi, cuộc sống lại đưa tôi đến một miền đất mới. Từ Thái Nguyên, tôi tiếp tục gắn bó với Đồng Nai – vùng đất năng động của miền Đông Nam Bộ. Nếu Thái Bình cho tôi cội nguồn, Thái Nguyên cho tôi cơ hội trưởng thành thì Đồng Nai lại là nơi tôi tiếp tục vun đắp cuộc sống và viết tiếp hành trình của mình.
Đồng Nai hôm nay đã trở thành quê hương thứ hai. Tôi yêu nhịp sống sôi động nơi đây, yêu những con người chân thành và sự gắn kết của cộng đồng. Dẫu vậy, mỗi lần nghe một câu hò miền Bắc, mỗi lần nhìn thấy cánh đồng lúa chín hay bắt gặp mùi rơm mới, trong tôi lại hiện lên nguyên vẹn hình ảnh quê nhà Thái Bình với biết bao ký ức thân thương.
Nhìn lại chặng đường đã đi qua, tôi nhận ra mình thật may mắn khi được sống ở nhiều vùng đất khác nhau của Tổ quốc. Mỗi nơi đều để lại trong tôi những bài học quý giá về nghị lực, lòng biết ơn và tình người. Chính những năm tháng gian khó đã giúp tôi hiểu rằng giá trị của cuộc sống không nằm ở nơi mình bắt đầu hay kết thúc, mà nằm ở cách mình sống, cách mình cống hiến và gìn giữ những điều tốt đẹp.
Nếu được gửi gắm đôi điều đến thế hệ trẻ hôm nay, tôi chỉ mong các bạn luôn biết trân trọng quê hương, gia đình và những cơ hội mình đang có. Đừng ngại đi xa để học hỏi, để lập nghiệp, nhưng cũng đừng bao giờ quên nơi mình đã sinh ra. Bởi quê hương luôn là điểm tựa, là cội nguồn sức mạnh giúp mỗi người vững bước trên hành trình cuộc đời.
Từ những cánh đồng lúa Thái Bình, qua miền chè Thái Nguyên và đến với Đồng Nai hôm nay, tôi hiểu rằng con đường của mỗi con người có thể rất dài, nhưng tình yêu quê hương thì chưa bao giờ đổi thay. Chính tình yêu ấy đã trở thành ngọn lửa âm ỉ sưởi ấm cuộc đời tôi, để dù ở nơi đâu, tôi vẫn luôn tự hào mình là người con của quê lúa Thái Bình.



