Hướng về Lạng Sơn
Người ta thường nghĩ rằng sau ngày đất nước thống nhất, người lính sẽ được trở về với gia đình, gác lại khẩu súng để bắt đầu một cuộc sống bình yên. Thế nhưng, lịch sử chưa cho những người lính của thế hệ ấy được nghỉ ngơi lâu.
Khi những diễn biến phức tạp xuất hiện trên tuyến biên giới phía Bắc, đơn vị của ông Nguyễn Văn Sỹ nhận lệnh cơ động lên Lạng Sơn để thực hiện nhiệm vụ chiến đấu, bảo vệ chủ quyền thiêng liêng của Tổ quốc. Với người lính đã từng đi qua chiến trường Trị Thiên, đó là một mệnh lệnh không bất ngờ, nhưng vẫn khiến trong lòng ông dâng lên nhiều cảm xúc khó diễn tả.
Ông kể rằng ngày nhận lệnh, cả đơn vị nhanh chóng chuẩn bị quân tư trang. Không có những lời bàn tán hay do dự. Ai cũng hiểu rằng khi Tổ quốc cần, người lính chỉ có một lựa chọn là lên đường.
"Chúng tôi vừa đi qua chiến tranh chưa lâu. Ai cũng mong đất nước được yên bình mãi mãi. Nhưng khi biên giới cần bảo vệ thì người lính lại tiếp tục làm nhiệm vụ."
Giọng ông vẫn bình thản như đang kể về một việc rất đỗi bình thường. Nhưng chính sự bình thản ấy lại khiến người nghe cảm nhận rõ hơn tinh thần trách nhiệm của thế hệ người lính năm xưa.
Đoàn xe quân sự nối nhau hướng về phía Bắc. Càng đi, không khí càng khẩn trương. Những người lính hiểu rằng phía trước là nhiệm vụ mới, là trách nhiệm giữ gìn từng tấc đất mà biết bao thế hệ cha anh đã đổ máu để bảo vệ.
Ông bảo rằng suốt chặng đường hành quân, điều hiện lên trong suy nghĩ của mình không phải là hiểm nguy, mà là hình ảnh đất nước. Đó là những cánh đồng quê đang vào vụ, là những mái nhà đã sáng đèn sau ngày hòa bình, là tiếng cười của trẻ nhỏ trên những con đường làng. Chính những điều bình dị ấy đã trở thành động lực để người lính thêm quyết tâm hoàn thành nhiệm vụ.
Là chiến sĩ trinh sát, ông tiếp tục đảm nhận công việc quen thuộc của mình. Những năm tháng chiến đấu trước đó đã giúp ông bình tĩnh hơn trước mọi tình huống. Ông hiểu rằng trên tuyến đầu, sự chính xác và tinh thần trách nhiệm của mỗi người có ý nghĩa rất lớn đối với sự an toàn của đồng đội và kết quả thực hiện nhiệm vụ của đơn vị.
Ông nhớ mãi hình ảnh những người đồng đội sát cánh bên nhau trong những ngày làm nhiệm vụ nơi biên giới. Họ đến từ nhiều vùng quê khác nhau, có người miền Bắc, có người miền Trung, có người miền Nam. Mỗi người có một hoàn cảnh riêng, nhưng khi khoác chung màu áo lính thì đều chung một lời thề bảo vệ Tổ quốc.
Ông nói:
"Ở chiến trường hay nơi biên giới cũng vậy, người lính luôn tin vào đồng đội của mình. Chỉ cần nhìn thấy anh em còn bên cạnh là mình có thêm sức mạnh."
Điều khiến ông xúc động nhất là dù trải qua nhiều năm chiến tranh, những người lính vẫn giữ nguyên tinh thần lạc quan. Trong những giờ phút nghỉ ngơi hiếm hoi, họ kể cho nhau nghe về quê hương, về gia đình và cùng hy vọng một ngày không xa sẽ được trở về trong hòa bình. Những câu chuyện giản dị ấy đã giúp xua tan phần nào sự căng thẳng của những ngày làm nhiệm vụ.
Đối với ông Nguyễn Văn Sỹ, Lạng Sơn không chỉ là nơi đơn vị được điều động đến. Đó còn là nơi ông thêm một lần cảm nhận sâu sắc ý nghĩa của hai chữ chủ quyền. Ông hiểu rằng mỗi tấc đất nơi biên cương đều là một phần máu thịt của đất nước, là kết tinh từ biết bao sự hy sinh của các thế hệ đi trước. Vì vậy, bảo vệ biên giới không chỉ là nhiệm vụ của quân đội mà còn là trách nhiệm thiêng liêng đối với Tổ quốc.
Nhiều năm sau, mỗi khi xem những hình ảnh về vùng biên giới phía Bắc trên truyền hình, ký ức năm xưa lại ùa về trong tâm trí ông. Đó không phải là ký ức của sự mất mát hay đau thương, mà là ký ức về một thời tuổi trẻ luôn sẵn sàng đi bất cứ nơi đâu khi đất nước gọi tên.
Khép lại câu chuyện, ông nhìn các đoàn viên thanh niên rồi chậm rãi nói:
"Các cháu hôm nay có thể chưa từng đặt chân đến biên giới, nhưng hãy luôn nhớ rằng sự bình yên của đất nước được xây dựng từ trách nhiệm của biết bao con người. Yêu nước không chỉ là những lời nói lớn lao, mà còn là học tập thật tốt, sống trung thực, làm việc có trách nhiệm và luôn hướng về Tổ quốc."
Lời nhắn gửi ấy mộc mạc nhưng chứa đựng cả hành trình của một người lính đã hai lần lên đường theo tiếng gọi của non sông. Từ chiến trường Trị Thiên đến vùng biên giới Lạng Sơn, điều không bao giờ thay đổi trong ông chính là lòng trung thành với Tổ quốc và niềm tin rằng mỗi thế hệ người Việt Nam đều sẽ tiếp tục gìn giữ từng tấc đất thiêng liêng của cha ông.
Thông điệp
"Biên giới là nơi đánh dấu chủ quyền của một quốc gia, nhưng chủ quyền chỉ thật sự bền vững khi được gìn giữ bằng ý chí của cả dân tộc. Thế hệ cha anh đã bảo vệ từng tấc đất bằng mồ hôi, lòng dũng cảm và sự hy sinh. Thế hệ trẻ hôm nay hãy tiếp nối tinh thần ấy bằng tri thức, trách nhiệm và khát vọng cống hiến để đất nước mãi mãi hòa bình, độc lập và phát triển."



