Huy Cận – Người thanh niên thi sĩ gắn bó với cách mạng
Huy Cận, tên đầy đủ là Cù Huy Cận, sinh năm 1919 tại làng Ân Phú, huyện Hương Sơn, tỉnh Hà Tĩnh, trong một gia đình nhà nho yêu nước, ngay từ khi còn là một thanh niên học sinh tại Trường Quốc học Huế rồi Trường Cao đẳng Canh nông ở Hà Nội, ông đã sớm bộc lộ năng khiếu văn chương và lòng yêu nước sâu sắc; trong những năm 1939–1940, tập thơ “Lửa thiêng” của Huy Cận đã gây tiếng vang lớn trong phong trào thơ mới, nhưng không chỉ là một thi sĩ lãng mạn, ông còn là một thanh niên trí thức sớm tiếp xúc với tư tưởng cách mạng và tham gia phong trào yêu nước của học sinh, sinh viên; đến năm 1945, khi phong trào cách mạng dâng cao, Huy Cận tham gia Mặt trận Việt Minh, trực tiếp tham gia hoạt động vận động quần chúng ở Hà Nội, góp phần vào thành công của Cách mạng Tháng Tám năm 1945, sau thắng lợi cách mạng, ông được cử tham gia phái đoàn của Chính phủ Việt Nam Dân chủ Cộng hòa vào Huế tiếp nhận sự thoái vị của vua Bảo Đại, một sự kiện có ý nghĩa lịch sử quan trọng; trong những năm kháng chiến chống thực dân Pháp, Huy Cận tiếp tục hoạt động trong lĩnh vực văn hóa và tuyên truyền, dùng thơ ca và văn học làm vũ khí tinh thần cổ vũ tinh thần chiến đấu của nhân dân và thanh niên, góp phần xây dựng nền văn hóa kháng chiến giàu bản sắc dân tộc; suốt cuộc đời hoạt động cách mạng và văn học, Huy Cận luôn là hình mẫu của người thanh niên trí thức yêu nước, vừa giàu cảm xúc nghệ thuật vừa kiên định với lý tưởng độc lập dân tộc, sau này ông giữ nhiều chức vụ quan trọng trong lĩnh vực văn hóa và Nhà nước, và qua đời năm 2005, để lại dấu ấn sâu đậm trong lịch sử văn học và cách mạng Việt Nam.



