Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

Huy hiệu 65 năm tuổi Đảng – Biểu tượng của lòng trung thành và kiên cường

sinh ra trong một gia đình nông dân yêu nước ở xã Mỹ Cẩm, huyện Càng Long, tỉnh Trà Vinh. Sớm giác ngộ cách mạng, đồng chí Nguyễn Thành Trạng gia nhập lực lượng Công an khi mới 17 tuổi và suốt đời cống hiến cho công tác an ninh, bảo vệ quê hương, dân tộc. Trong suốt hơn nửa thế kỷ phục vụ cách mạng, đồng chí trải qua nhiều lần bị bắt, giam giữ nhưng luôn kiên cường, vượt khó, trở thành tấm gương sáng về ý chí, lòng quả cảm và tinh thần tận tụy với nhân dân. Sau khi nghỉ hưu, đồng chí tiếp tục đó

Vĩnh Long01/12/2025Đoàn phường Phước Hậu (Đoàn phường Phước Hậu)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Nguyễn Thành Trạng – Người chiến sĩ kiên trung của Cửu Long

Nguyễn Thành Trạng, sinh năm 1930 tại xã Mỹ Cẩm, huyện Càng Long, tỉnh Trà Vinh, trong một gia đình nông dân yêu nước, sớm giác ngộ lý tưởng cách mạng. Ngay từ thuở thiếu thời, lòng yêu nước và tinh thần trách nhiệm với cộng đồng đã in sâu trong trái tim cậu bé Trạng, khi chứng kiến những bất công, áp bức mà quê hương mình phải gánh chịu. Cả tuổi thơ gắn liền với cánh đồng lúa xanh mướt, những buổi trưa nắng rát trên con đường làng, nhưng trong tâm hồn cậu luôn cháy lên ngọn lửa quyết tâm cống hiến cho dân tộc.

Vào năm 17 tuổi, khi bao bạn bè còn bận mải với học hành, công việc đồng áng, Trạng đã gia nhập lực lượng Công an huyện Càng Long, tỉnh Cửu Long, bước vào con đường hoạt động cách mạng đầy thử thách. Thời gian đầu, từ tháng 6/1947 đến tháng 1/1951, Trạng công tác như một nhân viên trinh sát, ngày ngày len lỏi khắp các thôn xóm, quan sát, ghi nhận từng chuyển động lạ, từng dấu hiệu nguy hiểm cho nhân dân. Mỗi lần đêm xuống, khi mọi người trong làng đã chìm vào giấc ngủ, Trạng vẫn lặng lẽ ghi chép, gửi báo cáo về cơ quan, lòng nặng trĩu niềm lo lắng, nhưng đôi mắt luôn sáng ngời quyết tâm.

Những năm tháng ấy, Nguyễn Thành Trạng đã nhiều lần đối mặt với hiểm nguy. Tháng 2/1951, trong một chuyến công tác quan trọng, Trạng bị giặc bắt. Những ngày bị giam trong nhà lao, không khí ngột ngạt và nỗi đau thể xác tưởng chừng như dập tắt ngọn lửa trong tim, nhưng Trạng chưa bao giờ khuất phục. Cậu cùng tập thể tù nhân đã tìm cách phá khám, thoát ra, tiếp tục sứ mệnh mà quê hương và nhân dân giao phó. Tình đồng đội, tinh thần kiên cường và lòng trung thành với lý tưởng cách mạng là những hành trang vô giá theo Trạng suốt đời.

Trở lại công tác, Nguyễn Thành Trạng không ngừng học hỏi, tích lũy kinh nghiệm, được phân công giữ nhiều nhiệm vụ quan trọng. Từ năm 1953 đến 1956, đồng chí tham gia bảo vệ căn cứ huyện ủy Càng Long, sau đó là căn cứ tỉnh ủy Trà Vinh, những nơi luôn là mục tiêu tấn công của kẻ thù. Trạng vừa là người chỉ huy, vừa là người bảo vệ, là chỗ dựa tinh thần cho đồng đội, luôn có mặt ở nơi nguy hiểm nhất, nhưng trái tim vẫn luôn hướng về nhân dân, về quê hương yên bình.

Những năm 1961–1964, một lần nữa Trạng lại rơi vào vòng tay kẻ thù khi đang thực hiện nhiệm vụ công tác. Những ngày bị bắt, bị tra tấn, giam giữ không thể nào quật ngã tinh thần kiên định của người chiến sĩ. Trạng hiểu rằng, chính trong đau khổ, người lính mới hun đúc ý chí, mới thấy rõ giá trị của tự do, của cuộc sống mà mình đang chiến đấu để bảo vệ. Khi được thả, Trạng trở lại công tác, giữ nhiệm vụ cán bộ, ủy viên ban An ninh huyện Càng Long, tiếp tục đóng góp cho sự nghiệp cách mạng.

Những năm sau đó, Nguyễn Thành Trạng liên tục đảm nhận những vị trí quan trọng: Phó ban An ninh huyện, Phó tiểu ban Điệp báo tỉnh Trà Vinh, Trưởng Văn phòng ban An ninh, Phó phòng nghiên cứu tổng hợp Ty Công an tỉnh Cửu Long, Trưởng phòng bảo vệ kinh tế, Phó chỉ huy trưởng Ban chỉ huy An ninh nhân dân. Mỗi cương vị, mỗi nhiệm vụ đều đòi hỏi Trạng phải dấn thân, quyết đoán, không quản ngại gian khó. Dù vậy, ông vẫn giữ được phong thái giản dị, gần gũi với đồng đội, lắng nghe tâm tư nhân dân, và luôn nhắc nhở bản thân phải trung thành tuyệt đối với Đảng, với nhân dân.

Từ năm 1981 đến năm 1986, với cương vị Bí thư Đảng ủy Công an tỉnh Cửu Long, Nguyễn Thành Trạng không chỉ là người lãnh đạo uy tín, mà còn là tấm gương sáng về phẩm chất đạo đức. Ông dành nhiều thời gian thăm hỏi đồng đội, động viên gia đình cán bộ, chia sẻ khó khăn với những người từng bị tù đày, từng trải qua những mất mát khốc liệt. Dưới ánh mắt ông, mỗi người đều cảm nhận được niềm tin vững chắc, sự dũng cảm và tình người sâu sắc, dù trong những hoàn cảnh khắc nghiệt nhất.

Năm 1986, sau khi nghỉ hưu, Trạng chuyển sinh hoạt Đảng về chi bộ khóm 3, phường 4, thành phố Vĩnh Long. Nhưng tuổi già không làm ông rời xa công việc xã hội; từ năm 2002, Trạng tham gia công tác tại Hội Người tù kháng chiến thị xã Vĩnh Long, giữ chức Chủ tịch. Ở tuổi xế chiều, ông vẫn hăng say, nhắc nhở thế hệ trẻ về những năm tháng hào hùng của lịch sử, về ý chí kiên cường không khuất phục trước thử thách, về giá trị của tự do, hòa bình mà mọi người đang tận hưởng.

Cả đời Nguyễn Thành Trạng là một chuỗi những câu chuyện đầy ắp tình cảm, tinh thần trách nhiệm và lòng quả cảm. Ông đã từng bước đi qua tuổi thanh xuân bằng những bước chân lặng lẽ nhưng kiên định, sống trong gian khổ mà vẫn giữ vững niềm tin, sống giản dị mà vẫn để lại dấu ấn sâu đậm trong lòng đồng đội và nhân dân. Trong những câu chuyện kể lại, người ta vẫn nhớ hình ảnh ông len lỏi trong các con hẻm, quan sát, ghi chép, chỉ huy đồng đội, hay những buổi tối lặng lẽ chăm sóc đồng đội bị thương, nhắc nhở họ kiên trì với lý tưởng cách mạng.

Ông luôn nhấn mạnh: “Sự hy sinh của bản thân, dù lớn hay nhỏ, chỉ có ý nghĩa khi góp phần xây dựng quê hương, bảo vệ nhân dân.” Tinh thần ấy đã trở thành kim chỉ nam cho toàn bộ cuộc đời ông. Tình cảm của ông dành cho quê hương không chỉ là sự gắn bó máu thịt, mà còn là những đóng góp thiết thực, là giáo dục, dìu dắt thế hệ trẻ, là sự quan tâm đến từng mảnh đời còn khó khăn trong cộng đồng.

Những năm cuối đời, Nguyễn Thành Trạng vẫn luôn theo sát tình hình của Đảng, của hội Người tù kháng chiến, khuyến khích mọi người giữ vững phẩm chất, thực hiện nghĩa vụ công dân, và nhắc nhở thế hệ trẻ rằng hòa bình hôm nay là kết quả của những nỗ lực và hy sinh không mệt mỏi của những người đi trước. Dẫu tuổi đã cao, sức khỏe yếu, nhưng trong ông vẫn tràn đầy nhiệt huyết, một lòng hướng về quê hương, về đồng đội, về lý tưởng cách mạng mà ông đã chọn từ thuở đôi mươi.

Ông qua đời năm 2018, để lại niềm tiếc thương vô hạn cho gia đình, đồng đội, bạn bè và nhân dân Vĩnh Long – những người đã từng chứng kiến, từng được đồng hành cùng ông trên con đường gian khó nhưng đầy vinh quang. Tên tuổi Nguyễn Thành Trạng không chỉ là biểu tượng của lòng trung thành, của sự kiên cường, mà còn là tấm gương sáng về đạo đức, tinh thần phụng sự nhân dân và cống hiến trọn đời cho quê hương.

Cuộc đời ông là bản trường ca về ý chí, tình yêu quê hương và lòng quả cảm. Những năm tháng tù đày, những ngày đêm hy sinh vì lý tưởng, những cương vị lãnh đạo trọng trách, tất cả đã tạo nên một con người Nguyễn Thành Trạng vừa kiên cường, vừa nhân hậu, vừa gần gũi mà vĩ đại. Trong trái tim những người may mắn được biết ông, ông vẫn sống, không chỉ trong ký ức, mà còn trong tinh thần, trong hành động của lớp lớp thế hệ tiếp nối, nhắc nhở rằng những giá trị của tự do, hòa bình và nhân dân phải được gìn giữ và trân trọng.

Đảng và Nhà nước đã ghi nhận công lao và phẩm chất cao quý của Nguyễn Thành Trạng qua các phần thưởng và danh hiệu: Huy hiệu 65 năm tuổi Đảng, Huân chương kháng chiến chống Mỹ hạng nhất, Huân chương Quyết thắng hạng nhất, Huân chương Giải phóng hạng nhì, Huân chương Quân công hạng nhì, Huy hiệu Vì thế hệ trẻ cùng nhiều bằng khen, giấy khen khác. Nhưng giá trị thật sự mà ông để lại không nằm trong danh hiệu, mà chính là tấm gương sống, là niềm cảm hứng và bản lĩnh không thể khuất phục, là tình yêu sâu sắc dành cho quê hương, đồng đội và lý tưởng cách mạng.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn