Huy Khang Lớp 3C - TH Cải Đan: NGỌN LỬA KÝ ỨC KHÔNG BAO GIỜ TẮT
NGỌN LỬA KÝ ỨC KHÔNG BAO GIỜ TẮT
Ông nội em là một người lính từng tham gia cuộc kháng chiến chống Mỹ vào năm 1968 – một người con kiên cường của quê hương Hà Nam. Mỗi khi còn sống, ông thường ngồi nơi góc sân quen thuộc, chậm rãi kể cho em nghe về những năm tháng chiến tranh đầy gian khổ mà hào hùng.
Ông kể, khi vừa tròn 18 tuổi, mang trong tim lòng căm thù giặc sâu sắc và chứng kiến cảnh đồng bào bị giày xéo, ông đã không ngần ngại khoác súng lên vai, rời quê hương, cùng đồng đội lên đường ra trận. Ngày ấy, ông và những người lính trẻ đã thề với nhau rằng: dù có phải hy sinh, cũng quyết chiến đấu đến cùng để giành lại độc lập, tự do cho Tổ quốc.
Ông không bao giờ quên những bữa cơm mà ông gọi là “bữa cơm tử thần”. Đó là những lúc mọi người phải ăn thật nhanh, thật vội trong tiếng bom rít trên đầu. Vừa ăn, vừa dõi mắt lên bầu trời, sẵn sàng chạy tránh máy bay địch bất cứ lúc nào. Cảm giác căng thẳng, nghẹt thở ấy đã theo ông suốt cả cuộc đời, trở thành một ký ức không thể nào phai nhạt.
Giờ đây, ông đã không còn nữa. Góc sân xưa vẫn đó, nhưng không còn tiếng ông kể chuyện trầm ấm mỗi chiều. Dẫu vậy, hình ảnh người lính già năm nào cùng những câu chuyện ông để lại vẫn sống mãi trong trái tim em – như một ngọn lửa âm thầm nhưng bền bỉ.
Em hiểu rằng, cuộc sống bình yên hôm nay được đánh đổi bằng biết bao máu xương và hy sinh của thế hệ ông cha. Vì vậy, em sẽ luôn ghi nhớ lời ông dạy, cố gắng học tập, rèn luyện và sống thật tốt, để xứng đáng với những gì ông và biết bao người đi trước đã cống hiến cho đất nước.



