HUYỀN HỘI VÀ BẢN TÌNH CA CỦA MÁU VÀ HOA
Có những vùng đất mà tên gọi của nó gắn liền với những huyền thoại, và xã Huyền Hội, huyện Càng Long chính là nơi lưu giữ một câu chuyện như thế. Đó là câu chuyện về Mẹ Nguyễn Thị Dực – người phụ nữ đã đi qua hai cuộc kháng chiến trường kỳ với một trái tim can trường, dù bao lần bị bão táp chiến tranh cào xé.
Lòng đất mẹ và lời thề của người chồng
Hành trình "hoa lửa" của gia đình Mẹ bắt đầu từ những ngày kháng Pháp sục sôi. Người chồng đầu tiên của Mẹ, đồng chí Nguyễn Văn Trí, là một cán bộ thông tin mẫn cán tại ấp Cầu Xây. Trong ký ức của mảnh đất Huyền Hội, ngày 20/3/1949 là một ngày lặng lẽ nhưng đầy kiêu hãnh.
Dưới hầm bí mật, giữa vòng vây của quân thù, đồng chí Trí đã chọn cái chết để bảo vệ bí mật cách mạng. Khi kẻ thù khui hầm và nổ súng, linh hồn người chiến sĩ ấy đã hòa vào lòng đất, để lại cho Mẹ Dực nỗi đau góa phụ khi tuổi đời còn rất trẻ. Nhưng chính máu của người chồng đã gieo vào lòng Mẹ một ý chí sắt đá: Tiếp tục sống và nuôi con cho lý tưởng của cha chúng.
Những "đứa con của gió" trên cánh đồng Huyền Hội
Mẹ bước thêm bước nữa với ông Nguyễn Văn Tươi, cùng nhau vun vén cho tổ ấm nhỏ với 4 người con. Nhưng bình yên vốn là thứ xa xỉ trong thời hậu chiến chống Mỹ.
Người con trai Nguyễn Văn Hỉ: Năm 1965, anh Hỉ hăng hái gia nhập đội ngũ du kích xã khi mới 19 tuổi. Anh là "tai, mắt" của xóm làng, là nỗi khiếp sợ của những đợt càn quét. Trong một trận chống càn nảy lửa ngày 29/8/1968, anh đã ngã xuống ngay trên chính mảnh đất mình đã thề bảo vệ. Mẹ tiễn anh đi bằng nước mắt, nhưng đón anh về bằng sự tự hào của một người mẹ chiến sĩ.
Người con trai Nguyễn Văn Sắt: Anh Sắt là một Trung đội trưởng dũng cảm của Tiểu đoàn 1. Anh không hy sinh tức khắc trên chiến trường mà mang trên mình những "dấu vết của vinh quang" – vết thương hạng 1/4. Suốt nhiều năm sau ngày hòa bình, anh vẫn tiếp tục chiến đấu với những cơn đau hành hạ mỗi khi trái gió trở trời. Đến ngày 15/01/1980, khi đất nước đã ngơi tiếng súng, anh mới thực sự "nghỉ ngơi" khi vết thương cũ tái phát.
Người đàn bà đi qua thế kỷ
Mẹ Nguyễn Thị Dực sống đến năm 88 tuổi. Mẹ đã sống đủ lâu để nhìn thấy quê hương Huyền Hội thay da đổi thịt, để thấy màu xanh của lúa thay cho màu đen của thuốc súng. Mẹ là nhịp cầu nối giữa quá khứ đau thương và tương lai rạng rỡ.
Gia đình Mẹ là một trường hợp đặc biệt: Cả chồng và hai người con đều là những người con ưu tú của Tổ quốc. Nếu ông Trí là hình ảnh của hầm bí mật kiên trung, anh Hỉ là sức trẻ của du kích, thì anh Sắt là minh chứng cho sự hy sinh thầm lặng kéo dài cả sau cuộc chiến.
Khúc vĩ thanh
Ngày 26/3/2014, Chủ tịch nước đã truy tặng danh hiệu "Bà mẹ Việt Nam Anh hùng" cho Mẹ. Tấm bằng khen ấy giờ đây đặt trang trọng trên bàn thờ, bên cạnh di ảnh của những người đàn ông đã đi qua đời Mẹ để đến với hồn thiêng sông núi.
Câu chuyện của Mẹ Dực không chỉ là câu chuyện về sự mất mát, mà là câu chuyện về sự nối tiếp. Chồng ngã xuống, con đứng lên; người này nằm lại trong hầm tối, người kia hy sinh giữa trận càn, người khác mang thương tật về giữa thời bình. Tất cả họ đều có chung một "người gác đền" vĩ đại: Mẹ.



