Cựu chiến binh

HUYỆN NGƯỜI CHIẾN SĨ VỀ THĂM NGÔI MỘ CỦA CHÍNH MÌNH

Tây Ninh24/04/2026Ban Biên tập tổng hợp2 lượt xem0 lượt chia sẻ

CHUYỆN NGƯỜI CHIẾN SĨ VỀ THĂM NGÔI MỘ CỦA CHÍNH MÌNH

🇻🇳Có một đài tưởng niệm bên bờ sông Thạch Hãn mang hình hài trái tim lớn.

Bên trong trái tim ấy là 20 giọt máu đỏ, tượng trưng cho 20 con người đã dâng trọn thanh xuân cho đất nước.Thế nhưng, ít ai biết rằng, trong số đó, có một người đã may mắn thoát chết, trở thành nhân chứng cuối cùng của “Trung đội 1 thắng 100”.Không ai khác, đó chính là cựu chiến binh Vũ Quang Thành - thành viên duy nhất còn lại của Trung đội Mai Quốc Ca anh hùng.Năm 1971, chàng trai Vũ Quang Thành, khi ấy mới 18 tuổi đã gác lại bút nghiên, quyết trí lên đường nhập ngũ.“Thời điểm chiến tranh ác liệt, thế hệ thanh niên chúng tôi đều mang lý tưởng, khát vọng muốn vào quân đội để chiến đấu bảo vệ Tổ quốc. Được cầm súng vì đất nước là cái gì đó thiêng liêng, cao cả lắm”Sau nhập ngũ, ông Thành được sắp xếp vào đội hình của Trung đoàn 14, thuộc Tỉnh đội Thanh Hóa - lực lượng bổ sung cho đơn vị chủ lực Sư đoàn 304A.“Tham gia trung đội khi ấy có 13 người đồng hương Thanh Hóa, 5 chiến sĩ đồng hương huyện Vĩnh Lộc. Do có nhiều anh em cùng quê, lại trải qua ngày tháng huấn luyện gian khổ cùng nhau nên rất thân thiết và đoàn kết”.Đầu năm 1972, ông cùng đồng đội tiến vào mặt trận Quảng Trị - một trong những chiến trường khốc liệt nhất lúc bấy giờ.Trung đội của ông khi đó nhận nhiệm vụ vận chuyển 100kg thuốc nổ để đánh sập cầu Quảng Trị (nay là cầu Thạch Hãn) nhằm chặn quân tiếp viện của địch lên ứng cứu khu vực Đông Hà, Ái Tử.“Rạng sáng ngày 10/4/1972 (tức ngày này cách đây tròn 54 năm), tiểu đội đầu tiên của Trung đội xuất kích, đến gần cầu Thạch Hãn thì vướng phải mìn địch.”“Mục tiêu bị lộ, kẻ thù khẩn cấp điều cùng lúc 3 tiểu đoàn gồm: lính dù, biệt động và thủy quân lục chiến cùng máy bay, pháo binh và xe tăng yểm trợ, tạo thành thế gọng kìm bao vây chúng tôi.”Bằng sự phi thường và tinh thần “quyết chiến, quyết thắng”, 20 con người ấy đã tiêu diệt thành công 125 quân địch, 2 cố vấn quân sự Mỹ và bắn cháy nhiều xe cơ giới.Nhưng cái giá phải trả cho thành quả này cũng vô cùng đắt. Trưa ngày 10/4/1972, hầu hết trung đội đều anh dũng hy sinh, duy chỉ có ông Thành bị thương nặng, rơi vào tay giặc.Tàn nhẫn thay, kẻ thù còn mang thi thể 19 chiến sĩ xếp thành hàng, phơi nắng để răn đe người dân.Không hề khiếp sợ, bà con Nhan Biều, An Đôn đã kiên quyết đấu tranh, yêu cầu quyền cho mai táng cho các anh.Kết quả, đến sáng 11/4/1972, toàn bộ 19 người con ưu tú đã được dân làng đưa về an nghỉ trong lòng đất mẹ bên bờ sông Thạch Hãn.Về phần mình, dù phải chịu những màn tra tấn đến chết đi sống lại, người lính trẻ Vũ Quang Thành vẫn một lòng hướng về Tổ quốc.“Thà chết, thà chấp nhận bị giam cầm, ngược đãi chứ nhất định không chịu chiêu hồi”.May thay, ngày 10/3/1973, sau khi Hiệp định Paris ký kết, ông được trả tự do ngay tại bờ sông Thạch Hãn, gần với trận địa ác liệt năm xưa.Ghi nhận chiến công hiển hách ấy, Trung đội Mai Quốc Ca đã được Nhà nước truy tặng danh hiệu AHLLVTND, đồng thời phong tặng danh hiệu “Trung đội 1 thắng 100”.Năm 1974, ông Thành phục viên, về quê nhà công tác, tích cực xây dựng và phát triển Ban liên lạc hội chiến sĩ cách mạng bị địch bắt, tù đày huyện Vĩnh Lộc.“Tôi luôn tự nhủ mình phải sống sao cho thật ý nghĩa để trả ơn cuộc đời, cũng như xứng đáng với những anh em khác đã ngã xuống để đấu tranh cho độc lập, tự do của dân tộc.”Hoà bình lặp lại, hài cốt đồng đội ông năm xưa cũng được quy tập về nghĩa trang Ái Tử, Triệu Phong, Quảng trị.“Chính tôi cũng có một ngôi mộ được gắn tên, tuổi, quê quán ở Nghĩa trang Ái Tử. Tôi vẫn không rời xa đồng đội, tên tôi vẫn ở đó, trong danh sách 20 cái tên của trung đội anh hùng. Đó là điều thiêng liêng, niềm hãnh diện lớn lao mà tôi mang theo suốt cuộc đời mình.”

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn