Huyền thoại 10 cô gái ở Ngã ba Đồng Lộc
10 cô gái ở Ngã Ba Đồng Lộc là những nữ Thanh niên xung phong làm thuộc Tiểu đội 4, Đại đội 552 làm nhiệm vuán lấp mặt đường đảm bảo giao giông huyết mạch
Mùa hè năm 1968, nơi ngã ba nhỏ ấy là một trong những “tọa độ lửa” ác liệt nhất miền Trung. Mỗi ngày, hàng chục, thậm chí hàng trăm quả bom dội xuống để cắt đứt tuyến chi viện.
Giữa khói lửa đó, có một tiểu đội gồm 10 cô gái thanh niên xung phong. Họ rất trẻ — người nhỏ nhất mới 17 tuổi, người lớn nhất cũng chỉ 24. Công việc của họ giản dị mà nguy hiểm: San lấp hố bom, dẫn đường cho xe qua, đảm bảo mạch giao thông không bị tắc dù chỉ một giờ.
Ban ngày, bom rơi.
Ban đêm, họ ra đường.
Có những lúc vừa lấp xong một hố bom, quay đi thì một quả khác lại rơi xuống. Đất đá nóng hổi, khói chưa tan, họ đã lao vào làm tiếp. Họ vẫn là những cô gái rất đời thường: Có người mang theo chiếc lược nhỏ, có người thích soi gương, có người vừa nhận được thư nhà, đọc đi đọc lại trong giờ nghỉ ngắn ngủi. Họ hay gọi nhau bằng những cái tên thân mật, cười nói giữa tiếng bom như để quên đi sợ hãi.
Chiều ngày 24/7/1968, sau nhiều đợt đánh phá, con đường lại bị cày nát.Tiểu đội nhận lệnh ra san lấp để xe kịp qua trong đêm. Họ làm việc liên tục. Mồ hôi, đất và khói bom hòa vào nhau. Khoảng gần 5 giờ chiều, máy bay quay lại. Bom bắt đầu trút xuống. Mười cô gái chạy vào một hầm trú ẩn quen thuộc — một căn hầm nhỏ họ vẫn dùng những lần trước. Nhưng lần này thì khác. Một quả bom rơi trúng ngay cửa hầm.
Khi trận bom dừng lại, đồng đội chạy đến đào bới trong tuyệt vọng. Đất đá quá nặng. Không khí trong hầm không còn. Khi đưa được họ lên, cả 10 người đã hi sinh. Sau đó, người ta tìm thấy những kỷ vật nhỏ: một cuốn sổ ghi vài dòng chưa kịp viết tiếp, một chiếc gương vỡ, những lá thư chưa gửi. Không có gì lớn lao — chỉ là những thứ rất bình thường của những cô gái đang tuổi sống, tuổi mơ.
Câu chuyện về 10 cô gái ở Đồng Lộc không chỉ là sự hi sinh. Mà là một điều rất thật: Họ đã sống như những người trẻ bình thường cũng yêu đời, cũng ước mơ chỉ khác là họ đã chọn đứng ở nơi nguy hiểm nhất. Và họ dừng lại… ngay giữa tuổi xuân của mình.



