Huyền Thoại 6 Viên Đạn Và Họng Súng Rực Lửa Trị Thiên: Bản Hùng Ca Về Thiếu Tướng Cao Lương Bằng
Bài viết là một khúc tráng ca hào hùng khắc họa chân dung vị tướng quả cảm Cao Lương Bằng – nỗi khiếp đảm của quân thù trên chảo lửa Trị Thiên. Từ một chàng trai miền Trung bám đất giữ làng, ông đã vươn mình hóa thành một huyền thoại quân sự: chỉ với 3 người đánh lùi hàng chục đợt tấn công của hai tiểu đoàn địch, vác trung liên xuyên qua bão đạn bẻ gãy cánh quân giặc, và tạc vào lịch sử chiến công dùng 6 viên đạn AK bắn hạ trực thăng Mỹ. Cuộc đời 72 năm bão táp của ông là biểu tượng bất diệt cho
Đi suốt chiều dài lịch sử bốn ngàn năm dựng nước và giữ nước, từ nghìn năm Bắc thuộc cho đến cuộc trường chinh chống Mỹ cứu nước, dáng hình dân tộc luôn được đúc kết từ máu, nước mắt và ý chí quật cường. Trong những năm tháng mà hàng triệu trái tim chung một nhịp đập hướng về độc lập, tiếng hô vang hai tiếng “Việt Nam” kiêu hãnh trên trường quốc tế chính là kết tinh từ muôn vàn sinh mệnh đã hóa thân vào lòng đất mẹ. Giữa đấu trường sinh tử khốc liệt ấy, từ dải đất miền Trung nắng gió oằn mình gánh vác non sông, đã sản sinh ra những tượng đài dũng tướng. Và trên chiến trường Quảng Trị rực lửa năm xưa, cái tên Cao Lương Bằng đã trở thành một lưỡi gươm sắc lẹm, gieo rắc nỗi khiếp đảm tột cùng cho quân thù.
Sinh ra tại xã Thanh Hóa, huyện Tuyên Hóa, tỉnh Quảng Bình (nay thuộc Quảng Trị) – một vùng quê giàu truyền thống cách mạng, dòng máu quật khởi đã sớm chảy tràn trong huyết quản của chàng thanh niên Cao Lương Bằng. Mang trong mình lời thề "sống chết với nước nhà", tháng 4 năm 1965, ông dứt khoát rũ bỏ áo thư sinh, gia nhập hàng ngũ Trung đoàn 270 thuộc Quân khu 4. Đến đầu năm 1966, những bước chân thần tốc của người lính trẻ đã in hằn trên chiến trường Trị Thiên khốc liệt.
Được tôi luyện trong lửa đỏ sa trường, bản lĩnh của người lính Cụ Hồ trong ông tỏa sáng rực rỡ. Từ một chiến binh mưu trí, dũng cảm, ông nhanh chóng được giao trọng trách chỉ huy Trung đội rồi Đại đội 1, Tiểu đoàn 47 (Trung đoàn 270). Lịch sử bắt đầu xướng tên ông vào ngày 28 tháng 4 năm 1966 tại mảnh đất Xuân Hải (Gio Linh, Quảng Trị). Hôm ấy, Trung đội do ông chỉ huy lọt vào vòng vây của hai tiểu đoàn địch có xe tăng, máy bay và pháo binh yểm trợ sấm sét. Dưới trời mưa bom bão đạn, từ 8 giờ sáng đến 5 giờ chiều, ông cùng đồng đội kiên cường bám trụ, đánh bật hàng chục đợt xung phong tàn bạo của giặc. Đến 4 giờ chiều, khi trận địa bị chia cắt, tổ chiến đấu chỉ còn trơ trọi 3 người, trong đó có một dân quân. Bị cô lập và đứt liên lạc, nhưng ý chí của họ không hề đứt gãy. Ba con người dũng cảm tựa lưng vào nhau, lấy huyết nhục làm thành lũy, xuất quỷ nhập thần đánh tan vòng vây, tiêu diệt 53 tên địch, riêng Cao Lương Bằng đã kết liễu 14 tên.
Chưa dừng lại ở đó, ngày 12 tháng 7 năm 1966, khi đối mặt với trận phục kích quy mô của 2 tiểu đoàn địch có không quân yểm trợ, khí phách của vị chỉ huy trẻ lại một lần nữa làm lu mờ cả khói súng. Đơn thương độc mã vác khẩu trung liên nặng trĩu, ông phóng như một mũi tên xuyên qua bãi đất trống bủa giăng hỏa lực chát chúa, tìm vị trí yết hầu nã đạn cấp tập vào sườn giặc. Đòn đánh sấm sét ấy bẻ gãy hoàn toàn một cánh quân, tiêu diệt 22 tên địch, góp công lớn cùng đơn vị dọn sạch 123 tên xâm lược.
Nhưng huyền thoại thực sự tạc vào sử thi của ông diễn ra vào ngày 23 tháng 2 năm 1968. Trên đường đi trinh sát trở về, nhóm của ông bị ba chiếc trực thăng vũ trang phát hiện và quây ráp. Bọn "kền kền sắt" thi nhau khạc đạn dữ dội. Trong tay chỉ còn đúng 6 viên đạn AK, giữa khoảnh khắc sinh tử mỏng như sợi chỉ, Cao Lương Bằng đứng thẳng người, điềm tĩnh siết cò. Sáu viên đạn định mệnh lao vút đi, xé toạc bầu trời, bắn hạ tại chỗ chiếc trực thăng HU1A, tiêu diệt hai tên giặc lái. Hai chiếc còn lại kinh hồn bạt vía vội vã cất cao tẩu thoát. Ngay giữa chiến địa nồng nặc mùi thuốc súng, người anh hùng ấy đã cõng trên lưng thi thể người đồng đội thân yêu cùng hai khẩu súng, hiên ngang bước về đơn vị an toàn.
Với những chiến công kinh thiên động địa, ngày 22 tháng 12 năm 1969, ông được Chủ tịch nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa phong tặng danh hiệu cao quý: Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân. Khép lại những năm tháng binh đao, ông tiếp tục mài giũa trí tuệ tại các học viện quân sự, trở thành vị Chỉ huy trưởng Bộ Chỉ huy Quân sự tỉnh Quảng Bình.
Đi trọn 72 năm tuổi đời, với 49 năm tuổi Đảng và 34 năm trực tiếp cầm súng xông pha trên mọi mặt trận, Thiếu tướng Cao Lương Bằng đã dâng hiến một cuộc đời trọn vẹn và rực rỡ nhất cho Tổ quốc. Khúc tráng ca về ông không chỉ ánh lên vẻ đẹp của tinh thần quả cảm, của nghệ thuật chiến tranh sáng tạo, mà còn lấp lánh thứ ánh sáng ấm áp của tình đồng đội vào sinh ra tử. Cuộc đời bi tráng ấy đã trở thành một ngọn đuốc bất diệt truyền cảm hứng cho muôn đời sau trên đất Quảng Trị anh hùng, mãi mãi minh chứng cho một chân lý sắt đá mà cụ Nguyễn Trung Trực từng tuyên thệ: "Bao giờ giặc Tây nhổ hết cỏ nước Nam mới hết người Nam đánh Tây".



