Huyền thoại Anh hùng LLVTND Ngô Thị Tuyển (sưu tầm)
"Đang cày ngoài đồng, chỉ cần nghe tiếng báo động là phải bỏ cày, bỏ bừa để cầm súng chiến đấu, quyết không cho bất cứ kẻ thù nào xâm phạm vùng trời, vùng biển, vùng đất của Tổ quốc."
Đó là những lời tâm sự mộc mạc nhưng đầy khí phách của Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân Ngô Thị Tuyển – người phụ nữ đã đi vào lịch sử với kỳ tích chỉ nặng 42kg nhưng vác hai hòm đạn nặng tới 98kg giữa mưa bom bão đạn.
Năm 1965, đế quốc Mỹ mở chiến dịch "Sấm Rền" (Rolling Thunder), liên tục ném bom miền Bắc nhằm phá hoại kinh tế, giao thông và cắt đứt tuyến chi viện từ hậu phương lớn cho chiến trường miền Nam.
Thanh Hóa trở thành một trong những trọng điểm đánh phá ác liệt nhất. Trong đó, cầu Hàm Rồng là mục tiêu đặc biệt quan trọng bởi đây là huyết mạch giao thông nối liền Bắc - Nam.
Những ngày đầu tháng 4 năm 1965, lực lượng phòng không và dân quân tự vệ được lệnh sẵn sàng chiến đấu. Thanh niên trai gái khẩn trương đào công sự, ngụy trang trận địa, kéo pháo vào vị trí, chuẩn bị cho cuộc đối đầu quyết liệt.
Đúng như dự đoán, sáng ngày 3 và 4 tháng 4 năm 1965, từng tốp máy bay Mỹ lao vào đánh phá dữ dội cầu Hàm Rồng.
Một trong những trận không chiến ác liệt nhất lịch sử đã bắt đầu.
Giữa khói lửa chiến trường, việc tiếp tế đạn dược cho các trận địa pháo trở nên vô cùng cấp bách. Nữ dân quân Ngô Thị Tuyển, khi ấy mới 19 tuổi, tình nguyện tham gia vận chuyển đạn cho bộ đội.
Trong kho còn lại hai hòm đạn bị dính chặt vào nhau, không thể tách rời.
Mọi người còn đang loay hoay thì cô gái nhỏ bé cất tiếng:
"Các bác, các anh cứ nâng lên vai cho em, em sẽ vác."
Không ai nghĩ rằng cô gái chỉ nặng 42kg lại có thể mang nổi hai hòm đạn.
Sau trận đánh, lực lượng hải quân mới cân lại và xác định hai hòm đạn ấy nặng tới 98kg, tức hơn gấp hai lần trọng lượng cơ thể của bà.
Kỳ tích ấy nhanh chóng lan khắp cả nước, trở thành biểu tượng cho sức mạnh phi thường của người phụ nữ Việt Nam trong kháng chiến.
Trong hai ngày 3 và 4 tháng 4 năm 1965, quân và dân Hàm Rồng đã lập nên chiến công vang dội, bắn rơi 47 máy bay Mỹ, bảo vệ vững chắc cây cầu huyền thoại và giữ thông suốt tuyến vận tải chiến lược.
Đối với Ngô Thị Tuyển, những ngày chiến đấu bên cầu Hàm Rồng vừa là niềm tự hào, vừa là ký ức không thể nào quên.
Đó là niềm hạnh phúc khi góp phần bảo vệ quê hương, nhưng cũng là nỗi đau khi tận mắt chứng kiến đồng đội hy sinh ngay bên mình.
Có lần, giữa khoang tàu chật hẹp đầy máu của những người bị thương, bà đã bế một chiến sĩ nặng hơn 70kg để đưa đến nơi cứu chữa. Khi ấy, bà hoàn toàn quên đi sức nặng của cơ thể mình, chỉ nghĩ đến việc phải cứu bằng được đồng đội.
Với những thành tích đặc biệt xuất sắc trong chiến đấu, Ngô Thị Tuyển hai lần được tặng Huân chương Chiến công hạng Ba, được Chủ tịch Hồ Chí Minh tặng Huy hiệu của Người cùng nhiều bằng khen, giấy khen của các cấp.
Đặc biệt, ngày 1 tháng 1 năm 1967, khi mới 21 tuổi, bà được Nhà nước phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân.
Nhắc lại lần được gặp Bác Hồ, bà vẫn không giấu được niềm xúc động.
Bác ân cần dặn dò:
"Cháu phải giữ gìn sức khỏe để tiếp tục cống hiến, chiến đấu bảo vệ Tổ quốc. Cho Bác gửi lời hỏi thăm gia đình và đồng đội của cháu."
Những lời căn dặn giản dị nhưng chan chứa tình yêu thương ấy đã trở thành động lực để bà phấn đấu suốt cuộc đời.
Hình ảnh cô gái 19 tuổi, thân hình nhỏ bé nhưng kiên cường vượt qua mưa bom bão đạn, mang trên vai hai hòm đạn nặng gấp hơn hai lần trọng lượng cơ thể, đã trở thành biểu tượng bất diệt của ý chí quật cường và lòng yêu nước của quân và dân Hàm Rồng.
Đến hôm nay, khi đất nước đã hòa bình, Anh hùng Ngô Thị Tuyển vẫn luôn gửi gắm niềm tin vào thế hệ trẻ.
Bà tin rằng, với điều kiện học tập tốt hơn, tri thức cao hơn và tinh thần dám nghĩ, dám làm, thanh niên Việt Nam sẽ tiếp nối truyền thống cha anh, không ngừng rèn luyện đạo đức, cống hiến cho đất nước và luôn sẵn sàng bảo vệ chủ quyền thiêng liêng của Tổ quốc.
Tinh thần yêu nước mà Ngô Thị Tuyển đại diện không chỉ thuộc về một thế hệ. Đó là ngọn lửa được truyền từ quá khứ đến hiện tại, để mỗi người Việt Nam hôm nay và mai sau luôn khắc ghi rằng: lòng yêu nước, ý chí kiên cường và tinh thần sẵn sàng hy sinh vì Tổ quốc chính là sức mạnh làm nên những điều tưởng chừng không thể.


