HUYỀN THOẠI BÀ MẸ GIO LINH VÀ KHÍ PHÁCH LÀNG MAI XÁ
Đặng Thị Minh Ngọc
HUYỀN THOẠI BÀ MẸ GIO LINH VÀ BẢN TRÁNG CA BẤT TỬ BÊN DÒNG THẠCH HÃN
Tác phẩm văn học khắc họa cuộc đời Mẹ Việt Nam Anh hùng Lê Thị Cháu (Lê Thị Lý)
Nằm yên bình bên dòng sông Thạch Hãn chở nặng phù sa và ký ức, làng Mai Xá, xã Gio Mai, huyện Gio Linh, tỉnh Quảng Trị (nay thuộc xã Nam Cửa Việt, tỉnh Quảng Trị) là vùng đất từng gánh chịu biết bao đau thương nhưng vô cùng quật cường trong những năm tháng chiến tranh tàn khốc. Trên mảnh đất "tọa độ lửa" ấy, lịch sử đã ghi dấu một câu chuyện xót xa đến nghẹn lòng nhưng cũng chói lọi khí phách anh hùng về Mẹ Lê Thị Cháu (tên thật là Lê Thị Lý) – người mà dân làng Mai Xá vẫn thường gọi bằng cái tên thân thương, kính trọng: "ông bà Diêu Cháu".
Trong những năm tháng kháng chiến chống thực dân Pháp gian lao, người con trai yêu quý do Mẹ chắt chiu từng giọt sữa nuôi lớn đã nghe theo tiếng gọi của quê hương, tham gia vào lực lượng du kích địa phương, dũng cảm chiến đấu để giữ từng tấc đất xóm làng. Trong một trận càn quét dã man của giặc, người chiến sĩ trẻ ấy không may rơi vào tay kẻ thù. Dù bị giáng xuống thân xác những đòn tra tấn tàn bạo, anh vẫn giữ trọn khí tiết cách mạng, nhất quyết không khai báo nửa lời.
Thất bại trước sự kiên trung của người chiến sĩ trẻ, kẻ thù tàn bạo đã thực hiện một hành vi hèn hạ và dã man: chặt đầu anh rồi mang ra bêu giữa chợ Mai Xá nhằm uy hiếp, đè bẹp tinh thần đấu tranh của nhân dân vùng Gio Linh.
Nỗi đau đớn tột cùng như hàng ngàn lưỡi dao cứa rách trái tim người mẹ. Thế nhưng, sự tàn bạo của kẻ thù không thể quật ngã hay làm Mẹ khiếp sợ. Giữa vòng kìm kẹp sặc mùi gươm giáo và súng đạn, Mẹ Lê Thị Cháu đã quặn lòng nuốt ngược giọt nước mắt u phẫn vào bên trong. Người mẹ ấy lặng lẽ bế chiếc thúng trên tay, thong thả đi thẳng ra giữa chợ trước sự sững sờ của lũ giặc. Với đôi tay gầy gò rung lên vì đau thương nhưng đầy bản lĩnh, Mẹ nâng niu, nhặt chiếc đầu của người con trai ruột thịt đặt vào trong thúng, rồi kiêu hãnh bước đi mang về khâm liệm, mai táng cho con.
Hành động nuốt nước mắt vào trong, hiên ngang đối mặt với họng súng kẻ thù của Mẹ không chỉ là sự kết tinh thiêng liêng nhất của tình mẫu tử bao la, mà còn là một đòn giáng trừng phạt gián tiếp vào sự tàn bạo của lũ cướp nước. Sự im lặng kiên cường của Mẹ đã đè bẹp sự hung hãn của kẻ thù, khẳng định khí phách quật cường, "thà hy sinh chứ nhất quyết không chịu khuất phục" của người dân đất lửa Quảng Trị.
Hình ảnh đau thương mà kiêu hãnh cùng chiếc thúng đi lấy đầu con của Mẹ đã chạm đến tận cùng cảm xúc của dân tộc, trở thành nguồn cảm hứng bất tận để nhạc sĩ Phạm Duy viết nên ca khúc cách mạng bất tử "Bà mẹ Gio Linh". Tên tuổi Mẹ Lê Thị Cháu cùng khúc ca ấy sẽ mãi mãi khắc sâu vào vòm trời lịch sử, trở thành tượng đài vĩnh cửu về lòng dũng cảm, tình mẫu tử bao la và tinh thần bất khuất của người phụ nữ Việt Nam.



