HUYỀN THOẠI "BẢO TÀNG THÉP": ANH HÙNG LỰC LƯỢNG VŨ TRANG NHÂN DÂN NGUYỄN VĂN THƯƠNG
Trong lịch sử chiến tranh tình báo thế giới, hiếm có một biểu tượng nào về ý chí quật cường và sức chịu đựng phi thường như Thiếu tá, Anh hùng Lực lượng Vũ trang Nhân dân Nguyễn Văn Thương. Bị địch bắt năm 1969 khi đang vận chuyển tài liệu mật thuộc Cụm Tình báo H.63, ông đã vượt qua hơn 100 cuộc tra tấn dã man và 6 lần bị kẻ thù dùng cưa cắt rời từng đoạn chân nhằm bẻ gãy ý chí, buộc ông khai ra mạng lưới tình báo chiến lược của ta. Dù thân thể bị tàn phá nặng nề, ông vẫn giữ trọn lời thề trung thành với Tổ quốc, trở thành tượng đài sống về khí tiết người chiến sĩ cách mạng Việt Nam.
1. Mạch máu giao liên và con đường bước vào Cụm Tình báo H.63 (1959 – 1968)
Sinh ra trong một gia đình giàu truyền thống cách mạng tại vùng đất thép Tây Ninh, ngay từ nhỏ Nguyễn Văn Thương đã chứng kiến cảnh quê hương bị giày xéo. Cha ông bị thực dân Pháp bắt và hy sinh trong ngục tối; mẹ ông là giao liên mật cũng ngã xuống dưới họng súng của chính quyền Ngô Đình Diệm năm 1959. Nỗi đau mất mát người thân đã hun đúc trong lòng người thanh niên Nguyễn Văn Thương một lý tưởng sống kiên định: Cống hiến toàn bộ cuộc đời cho sự nghiệp giải phóng dân tộc.
Năm 1961, nhờ sự thông minh, nhanh trí và gan hùm, ông được tuyển chọn vào Cụm Tình báo H.63 – một trong những cụm tình báo chiến lược huyền thoại nhất của Quân giải phóng (nơi có nhà tình báo Phạm Xuân Ẩn / Hai Trung). Nhiệm vụ của ông là làm giao liên mật: trực tiếp nhận các cuộn phim, tài liệu tình báo quan trọng từ nội thành Sài Gòn, vượt qua hàng trăm đồn bốt, dây thép gai và vùng "bắn phá tự do" ở Củ Chi để đưa an toàn về Căn cứ Trung ương Cục miền Nam.
Trong suốt 8 năm (1961 – 1968), bằng hàng chục ngụy trang tinh vi – từ vai người buôn củi, người đi câu cá đến gã lái xe đèo hàng – Nguyễn Văn Thương đã thực hiện thành công hàng trăm chuyến vận chuyển tài liệu mật mà không một lần để lọt lưới giặc, góp phần giúp Bộ Tư lệnh miền nắm chắc các kế hoạch tác chiến của quân đội Mỹ và VNCH.
2. Trận sa bẫy tàn khốc bên bờ sông Sài Gòn (Tháng 2/1969)
Mùa xuân năm 1969, sau đợt Mậu Thân 1968, địch tăng cường siết chặt vòng vây quanh Sài Gòn. Ngày 10 tháng 2 năm 1969, Nguyễn Văn Thương nhận nhiệm vụ khẩn cấp: vận chuyển 14 tài liệu mật (bao gồm sơ đồ phòng thủ quân sự và danh sách lực lượng tình báo nội đô) từ vùng Bến Cát (Bình Dương) về căn cứ.
Khi đang băng qua dải đồng trống ven sông Sài Gòn, ông bất ngờ bị một toán trực thăng vũ trang Mỹ gồm 21 chiếc phát hiện và bao vây. Địch nã đạn xối xả, huy động cả một đại đội biệt kích đổ bộ xuống quyết bắt sống người giao liên.
Giữa vòng vây nghẹt thở, một mình Nguyễn Văn Thương với cây súng AK47 đã kiên cường đáp trả. Ông cắn răng chiến đấu, tiêu diệt 21 tên địch và bắn rơi 1 chiếc trực thăng. Khi súng hết đạn, ông nhanh trí tiêu hủy toàn bộ 14 tài liệu mật bằng cách xé nhỏ, nuốt vào bụng và giấu kỹ khẩu súng dưới bùn lầy để không rơi vào tay địch. Bị thương nặng ở đùi và đầu do mảnh đạn pháo, ông ngất đi và bị quân Mỹ bắt sống.
3. 100 cuộc tra tấn và 6 lần cưa chân trong địa ngục trần gian (1969 – 1973)
Biết Nguyễn Văn Thương là mắt xích quan trọng của Cụm Tình báo H.63, cơ quan Tình báo Trung ương Mỹ (CIA) và Phủ Đặc ủy Tình báo Sài Gòn đã dùng mọi thủ đoạn để khuất phục ông.
Chiêu bài "nhung lụa" và mua chuộc:
Ban đầu, chúng đưa ông về Trung tâm Tình báo Đô Thành, cho bác sĩ cứu chữa vết thương, rồi mang ra đủ thứ cám dỗ: biệt thự sang trọng tại Sài Gòn, 100.000 đô la tiền mặt, gái đẹp và chức vị Thiếu tá trong Quân lực VNCH. Đáp lại những lời dụ dỗ ấy, Nguyễn Văn Thương chỉ mỉm cười khinh bỉ:
"Tôi là người Việt Nam, tôi đánh giặc để đuổi kẻ xâm lược. Đất nước tôi không phải là món hàng để các người mua bán!"
Đột phá giới hạn địa ngục: 6 lần cưa chân
Thất bại trong việc mua chuộc, CIA chuyển sang các đòn tra tấn dã man. Chúng dùng điện cao thế kẹp vào tai, rút móng tay, đốt khuỷu tay, đổ nước xà phòng pha ớt vào mũi... nhưng ông vẫn một mực khẳng định mình chỉ là một người dân đi làm thuê vô tình bị bắt.
Quyết bẻ gãy tinh thần người chiến sĩ tình báo, tên sĩ quan tra tấn CIA ra đòn quyết định tàn khốc nhất trong lịch sử tù tày: Cưa dần từng đoạn chân của ông.
Cứ khoảng vài tháng một lần, chúng lại đưa ông lên bàn mổ mà không dùng thuốc mê đầy đủ. Mỗi lần cưa rớt một đoạn xương chân, chúng lại dọa: "Khai ra H.63 thì dừng lại, không khai sẽ cưa tiếp!".
Lần 1 & Lần 2: Cưa bỏ hai bàn chân.
Lần 3 & Lần 4: Cưa tiếp lên qua cẳng chân.
Lần 5 & Lần 6: Cưa sâu lên qua khớp gối, chạm tới đùi.
Sau 6 lần cưa tàn nhẫn, đôi chân dài vạm vỡ của người giao liên ngày nào chỉ còn lại hai mỏm đùi ngắn sát hông. 100 cuộc tra tấn thừa sống thiếu chết trôi qua, thân thể ông nát bét, nhưng câu trả lời duy nhất giặc nhận được vẫn là sự im lặng đanh thép. Kẻ thù phải thốt lên trong kinh hoàng: "Đây không phải là người, đây là một cục thép!"
Không khuất phục được ông, chúng tống ông vào các trại giam tàn khốc nhất: Trại giam Biên Hòa, Khám Chí Hòa và cuối cùng là "chuồng cọp" Côn Đảo. Dù trên xe lăn hay mang thân hình phế tật, ông vẫn đảm nhận vai trò Bí thư Chi bộ Đảng trong ngục tối, lãnh đạo anh em tù chính trị đấu tranh giữ vững khí tiết.
4. Ngày trở về và hành trình cống hiến không mệt mỏi thời bình (1973 – 2019)
Hiệp định Pari được ký kết tháng 1 năm 1973. Ngày 15 tháng 2 năm 1973, trong đợt trao trả tù binh bên bờ sông Thạch Hãn (Quảng Trị), đồng đội nghẹn ngào khóc ròng khi bế từ trên xuồng xuống một người lính không còn đôi chân, thân hình chỉ còn nặng chưa đầy 32kg. Đó chính là Nguyễn Văn Thương.
Năm 1978, ông vinh dự được Nhà nước phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng Vũ trang Nhân dân.
Trở về thời bình, lập gia đình với bà Trần Thị Sáu (người nữ giao liên năm xưa vẫn thủy chung chờ đợi ông), ông từ chối cuộc sống an an dưỡng thụ động. Trên chiếc xe lăn gỗ và đôi nạng đặc chế, ông chu du khắp mọi miền đất nước, tham gia hàng ngàn buổi nói chuyện truyền thống cho thế hệ trẻ, sinh viên và chiến sĩ quân đội.
Ông ngắt từng lời rút ra từ ruột gan:
"Đôi chân tôi mất đi dưới lưỡi cưa của giặc, nhưng tôi còn đôi tay và một trái tim trọn vẹn. Thế hệ chúng tôi ngã xuống hay mất đi phần xương thịt để các cháu hôm nay được đứng thẳng trên đôi chân tự do. Đừng bao giờ gục ngã trước khó khăn của thời bình!"



