“ Huyền Thoại Bầu Trời “Anh Hùng Nguyễn Văn Bảy
Trong dòng chảy mãnh liệt của lịch sử dân tộc, cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước của nhân dân ta đã viết nên những trang sử vàng chói lọi bằng máu, nước mắt và ý chí sắt đá. Đó là thời đại mà “ra ngõ gặp anh hùng”, nơi những con người bình dị nhất cũng trở thành những huyền thoại làm rung chuyển cả thế giới. Giữa bầu trời lửa đạn ấy, có một cái tên đã trở thành nỗi khiếp sợ của không quân hiện đại Hoa Kỳ, một người nông dân mặc áo lính đã dùng chiếc máy bay thô sơ để quật ngã những “siêu phi cơ” tối tân nhất. Đó chính là Đại tá, Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân Nguyễn Văn Bảy – người phi công huyền thoại với “con số 7 định mệnh”.
Nguyễn Văn Bảy (2 tháng 2 năm 1936 – 22 tháng 9 năm 2019), còn gọi Bảy A, tên khai sinh Nguyễn Văn Hoa, là Anh hùng lực lượng vũ trang nhân dân, sĩ quan cao cấp của lực lượng Không quân Nhân dân Việt Nam, cấp bậc Đại tá. Ông nguyên là Phó Tham mưu trưởng Quân chủng Phòng không – Không quân Việt Nam, là một trong mười chín phi công Việt Nam đạt cấp (Aces)
Trong Kháng chiến chống Mỹ, ông Bảy với thành tích lái MiG-17 bắn rơi 7 máy bay của Mỹ Gồm các loại hiện đại như F-4 và F-105. Ông cũng là phi công sử dụng loại máy bay MiG-17 bắn rơi nhiều máy bay đối phương nhất bằng loại tiêm kích MiG-17 – một loại máy bay cũ, tốc độ chậm và không có tên lửa, chỉ dùng súng máy. Trong khi các phi công Mỹ được đào tạo bài bản với trang bị tối tân, ông Bảy đã dùng lối đánh “áp sát”, dùng sự mưu trí để chiến thắng trong những tình thế không tưởng.
Sự mưu trí trong lối đánh của Anh hùng Nguyễn Văn Bảy không chỉ là kỹ thuật bay, mà là sự kết hợp giữa tư duy chiến thuật của du kích và bản năng của một người nông dân quyết đoán. Trong bối cảnh tương quan lực lượng quá chênh lệch, ông đã biến những nhược điểm của MiG-17 thành lợi thế chết người.
Chiến thuật “Nắm thắt lưng địch mà đánh”
Đây là tư duy cốt lõi của quân đội ta dưới đất được ông Bảy mang lên trời. Vượt qua rào cản công nghệ: Máy bay Mỹ (F-4, F-105) có tên lửa tầm xa và radar hiện đại, trong khi MiG-17 của ông Bảy chỉ có súng máy và phải nhìn bằng mắt thường. Ông không bao giờ đấu súng từ xa vì chắc chắn sẽ thua tên lửa. Ông chọn cách áp sát cực gần. Khi khoảng cách chỉ còn 100m – 200m (khoảng cách mà tên lửa Mỹ không thể kích hoạt vì quá gần), ông mới bóp cò. Ở cự ly này, sức mạnh của 3 khẩu pháo trên MiG-17 có thể xé toạc bất kỳ chiếc phi cơ hiện đại nào.
Lối đánh “Du kích trên không”: Ông không đánh theo giáo khoa mà đánh theo kiểu chớp nhoáng, đầy bất ngờ: Ông thường lợi dụng địa hình như mây, ánh sáng mặt trời hoặc địa hình núi non để ẩn mình, khiến radar đối phương khó phát hiện. Với lối Đánh bất ngờ, rút nhanh: Ông thường chọn cách đánh từ phía dưới bụng hoặc từ phía sau, nơi phi công Mỹ có điểm mù lớn nhất. Khi đã tiêu diệt mục tiêu, ông lập tức thoát ly để tránh sự vây ráp của biên đội địch.
Ông Bảy nổi tiếng với cái đầu cực lạnh sự bình tĩnh và nhạy bén thiên bẩm trong những tình huống sinh tử: Có những trận đánh, máy bay của ông bị trúng đạn chi chít, hỏng hóc nặng, nhưng ông vẫn bình tĩnh điều khiển máy bay về hạ cánh an toàn thay vì nhảy dù. Bên cạnh đó, Ông có đôi mắt cực sáng và khả năng phán đoán hướng di chuyển của địch rất nhanh, giúp ông luôn đi trước đối phương một bước trong các pha không chiến tốc độ cao.
Lối đánh của ông chính là bài học về việc lấy yếu thắng mạnh, dùng trí tuệ Việt Nam để khuất phục công nghệ hiện đại. Dưới đất là lão nông, trên không là huyền thoại. Người duy nhất được Bác Hồ ra lệnh cấm bay để bảo toàn tính mạng. Bác Hồ sợ sẽ mất đi một thiên tài để huấn luyện, đào tạo cho các phi công Việt Nam thế hệ sau. Bác còn xúc động dặn dò: “Chú Bảy là người con của Nam Bộ, chú phải khỏe mạnh để sau này còn lái máy bay chở Bác thăm đồng bào miền Nam nữa chứ!”
Mệnh lệnh của Bác không chỉ là sự trân trọng đối với một tài năng quân sự, mà còn là tình cảm bao la của một vị lãnh tụ dành cho người con ưu tú của miền Nam thành đồng. Rời bỏ bầu trời sau những năm tháng oanh liệt, Anh hùng Nguyễn Văn Bảy không chọn cho mình một cuộc sống hưởng thụ nơi phố thị, ông chọn cách trở về với bản ngã nguyên sơ nhất: một người nông dân.
Hình ảnh vị Đại tá không quân từng khiến phi công Mỹ khiếp sợ, nay lại ung dung trong chiếc áo bà ba, quấn khăn rằn, tay cầm xẻng, tay quăng chài bên dòng sông Hậu đã trở thành một biểu tượng bất diệt cho khí phách con người Nam Bộ. Ông về quê, không phải để nghỉ ngơi, mà để tiếp tục một cuộc chiến khác – cuộc chiến chống lại đói nghèo cho bà con xóm giềng. Ông dùng tiền lương hưu để kéo điện, dẫn nước sạch, xây cầu, giúp đỡ những mảnh đời còn khó khăn.
Dù không còn trực tiếp lái máy bay, nhưng ngọn lửa nhiệt huyết của “số 7 định mệnh” vẫn luôn cháy mãi. Ông dành thời gian truyền dạy kinh nghiệm, kể lại những trận đánh nghẹt thở cho thế hệ phi công trẻ, để họ hiểu rằng: vũ khí tối tân nhất không phải là tên lửa hay radar, mà chính là lòng yêu nước và sự mưu trí của con người Việt Nam.
Năm 2019, “cánh chim đại bàng” ấy đã bay về phía trời cao vĩnh hằng, nhưng câu chuyện về một người anh hùng học 7 ngày lên 7 lớp, bắn hạ 7 máy bay Mỹ bằng chiếc MiG-17 cũ kỹ vẫn sẽ mãi là một huyền thoại. Ông ra đi, để lại một di sản tinh thần vô giá: đó là lòng khiêm nhường của một bậc vĩ nhân và cốt cách cao đẹp của một người con đất Việt – sống rực rỡ trên chín tầng mây và giản dị giữa lòng đất mẹ.



