huyền thoại bẫy đá Pinăng Tắc
Pinăng Tắc (1910-1977), là một chiến sĩ cách mạng người Raglai có nhiều đóng góp trong hai cuộc kháng chiến chống Pháp và chống Mỹ tại tỉnh Ninh Thuận. Ông nổi tiếng với bẫy đá Pinăng Tắc huyền thoại, tiêu diệt sinh lực địch vô số bằng địa hình rừng núi Bác Ái hiểm trở.
Giữa núi rừng hiểm trở của vùng Bác Ái, nơi đại ngàn gió hú và đá núi chênh vênh, có một con người đã biến chính thiên nhiên thành vũ khí – đó là Pinăng Tắc, người con của dân tộc Raglai, một huyền thoại của thời hoa lửa.
Sinh ra giữa núi rừng Ninh Thuận, ông hiểu từng con suối, từng vách đá như chính hơi thở của mình. Khi cách mạng cần, ông đứng lên từ năm 1946, trở thành người dẫn đường, người tổ chức và cũng là linh hồn của phong trào kháng chiến tại địa phương.
Sau Hiệp định Genève, chính quyền Ngô Đình Diệm thực hiện chính sách dồn dân, gom đồng bào vào các khu tập trung nhằm cô lập lực lượng cách mạng. Cuộc sống bị kìm kẹp, tự do bị tước đoạt. Nhưng giữa hoàn cảnh ấy, Pinăng Tắc không khuất phục. Ông âm thầm xây dựng cơ sở, vận động bà con giữ vững niềm tin, rồi táo bạo đứng lên tổ chức phá khu tập trung, đưa dân trở về núi rừng Phước Bình – nơi họ thuộc về.
Và cũng chính từ đây, một huyền thoại ra đời.
Hiểu rõ địa hình rừng núi, ông nghĩ ra cách đánh mà kẻ thù không thể ngờ tới: dùng đá – thứ tưởng chừng vô tri – làm vũ khí. Những tảng đá lớn được sắp đặt khéo léo trên sườn núi, chỉ chờ thời cơ để trút xuống như thác lũ.
Ngày 10 tháng 8 năm 1961, trận phục kích diễn ra. Khi quân địch lọt vào trận địa, hiệu lệnh phát ra, hàng loạt bẫy đá ập xuống từ trên cao. Núi rừng rung chuyển, đá lăn cuồn cuộn như cơn giận dữ của đại ngàn. Chỉ trong chốc lát, hơn 100 tên địch bị tiêu diệt. Không cần súng lớn, không cần vũ khí hiện đại – chỉ bằng trí tuệ và sự am hiểu thiên nhiên, Pinăng Tắc và đồng bào đã làm nên một chiến thắng vang dội.
Từ đó, cái tên “bẫy đá Pinăng Tắc” trở thành nỗi ám ảnh đối với kẻ thù và niềm tự hào của người dân vùng núi. Đó không chỉ là một chiến thuật, mà còn là biểu tượng của sự sáng tạo, của ý chí không chịu khuất phục.
Năm 1965, ông được phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân – phần thưởng xứng đáng cho những đóng góp to lớn. Nhưng với người dân Bác Ái, ông không chỉ là anh hùng, mà còn là người dẫn đường, người đã giữ lại núi rừng, giữ lại bản làng giữa những năm tháng khốc liệt.
Ngày nay, tên ông được đặt cho con đường ở Phan Rang – Tháp Chàm, cho ngôi trường nơi con em đồng bào học tập. Nhưng hơn tất cả, ông vẫn sống trong ký ức của đại ngàn – nơi những tảng đá vẫn nằm đó, lặng im, như nhắc về một thời hoa lửa, khi con người và thiên nhiên cùng đứng lên bảo vệ quê hương.
Và câu chuyện của Pinăng Tắc sẽ còn được kể mãi, như tiếng vọng của núi rừng – về một con người nhỏ bé nhưng đã làm nên điều phi thường.


