Huyền thoại bảy lần vượt ngục – Anh hùng Lực lượng Vũ trang Nhân dân Trần Văn Chuông: Khúc tráng ca bất tử từ lòng đất mẹ
Khúc tráng ca đầy xúc động tái hiện cuộc đời huyền thoại của Anh hùng Trần Văn Chuông, từ một chàng trai thể hình nhỏ yếu bị từ chối nhập ngũ 8 lần đến người chiến sĩ kiên trung vượt qua muôn trùng tra tấn, lập nên những chiến công lẫy lừng. Sự hy sinh anh dũng của ông trước thềm giải phóng đã trở thành biểu tượng bất tử về lòng yêu nước và tinh thần quả cảm, mãi khắc sâu trong tâm khảm các thế hệ mai sau.
Có những con người mà cuộc đời của họ đã vượt lên trên mọi giới hạn thông thường của xương thịt, trở thành một huyền thoại bất tử khắc tạc vào dáng hình xứ sở. Anh hùng Lực lượng Vũ trang Nhân dân, Liệt sĩ Trần Văn Chuông chính là một tượng đài bằng vàng mười như thế. Với hơn 200 trận đánh, 7 lần vượt ngục kiên cường và một tấm lòng trung trinh đỏ rực, cuộc đời chiến đấu của người chiến sĩ công binh ấy là minh chứng sinh động cho bản lĩnh kiên trung, ý chí bất khuất và trí tuệ anh dũng của một người con ưu tú quê hương Hà Nam. Ai đọc vào trang sử đời anh cũng không khỏi nghiêng mình thán phục trước một lòng yêu nước thiết tha, vượt qua muôn trùng lửa đạn để đổi lấy độc lập, tự do cho Tổ quốc.
Ngược dòng thời gian về những năm tháng chiến tranh, chàng trai trẻ Trần Văn Chuông sinh năm 1929 tại mảnh đất Cát Lại, Bình Lục từng bị khước từ tới 8 lần khi xung phong nhập ngũ vì thân hình nhỏ thon, sức vóc yếu gầy. Thế nhưng, đốm lửa yêu nước khi đã rực cháy trong tim thì không một rào cản nào dập tắt được. Không thể ra tiền tuyến, anh bền bỉ hoạt động du kích tại địa phương, cho đến tháng 11 năm 1948, ước nguyện khoác lên mình màu áo bộ đội Cụ Hồ mới chính thức thành hiện thực. Anh như cánh chim bằng gặp gió, luôn hăng hái xung phong nhận những nhiệm vụ khó khăn nhất. Trải qua mưa bom bão đạn, từ một người chiến sĩ bình thường, anh trưởng thành vượt bậc thành người cán bộ chỉ huy đại đội mưu trí, quyết đoán. Giữa lằn ranh sinh tử, anh không chỉ là cái đầu lạnh chỉ huy trận mạc mà còn là một trái tim ấm áp, đầy tình đồng chí. Anh từng nhiều lần cõng thương binh vượt qua bom đạn về phía sau an toàn, và trong một tình thế hiểm nghèo, anh đã chấp nhận đánh đổi tự do của bản thân, bị giặc bắt để cứu thoát 4 đồng đội cùng 20 thanh niên địa phương.
Bảy lần sa vào tay giặc là bảy lần người chiến sĩ ấy phải đối mặt với những hình ngục trần gian dã man nhất của kẻ thù. Chúng dùng dùi nung đỏ đâm vào da thịt, tra điện, treo ngược thân mình trên cây, ngâm anh trong bể nước lạnh giá giữa mùa đông, hay hất tung từ trên xe đang lao vút xuống đất... Những ngón đòn tra tấn tàn khốc ấy có thể bẻ gãy gân cốt, nhưng hoàn toàn bất lực trước ý chí sắt đá của người cộng sản. Với tấm lòng son sắt không một lời khai báo, cả bảy lần anh đều mưu trí, kiên cường tìm cách vượt ngục thành công để trở về với đơn vị, tiếp tục cầm súng chiến đấu. Không chỉ có tinh thần thép, anh còn sở hữu một tư duy quân sự đầy sáng tạo khi là người đầu tiên đề xuất sáng kiến cải tiến ngụy trang mìn bằng sơn, mo cau và giấy tẩm nhựa sung – một thứ vũ khí thô sơ nhưng làm "tê liệt" hoàn toàn thiết bị dò tìm hiện đại của thực dân Pháp, gieo rắc sự hoang mang, hoảng loạn cho quân thù.
Suốt cuộc đời binh nghiệp, anh đã tiêu diệt 392 tên địch, bắt sống 19 tên và phá hủy 79 xe quân sự bằng những chiến công lẫy lừng như bước ra từ huyền thoại. Đó là trận đặt mìn tại bốt Bương đầu năm 1949 tiêu diệt gọn 5 sĩ quan tham mưu, bẻ gãy cuộc càn quét của địch vào Hà Đông. Đó là chuyến băng qua hơn 7km đồng lầy vào tháng 10 năm 1949, đột nhập vào tận sào huyệt nhà tên chánh mật thám Nam Định để trừ khử tên đầu sỏ. Hay đỉnh cao là trận Quyển Sơn năm 1950, dù bị thương rất nặng, anh vẫn nén đau đớn, tay không bắt lựu đạn của địch ném trả lại, diệt thêm 8 tên giặc để mở toang cửa chiến thắng cho đơn vị. Ngay cả trong trận chống càn tại Đồng Phú năm 1952, anh vẫn bình tĩnh chỉ huy một tiểu đội nhỏ bé kìm chân tận 5 tiểu đoàn địch có máy bay và pháo binh yểm trợ, bảo vệ an toàn cho nhân dân di tản.
Nhưng rồi, khúc vĩ thanh bất tử đã vang lên vào tháng 2 năm 1954 bên dòng sông Hồng cuộn đỏ đoạn Yên Lệnh. Sau khi chỉ huy đơn vị bắn cháy tàu chiến địch, người Đại đội phó Đại đội Công binh Trần Văn Chuông đã trúng đạn và anh dũng hy sinh khi đang dẫn đầu mũi xung phong lên bờ đê để đánh trả hỏa lực thù. Anh ngã xuống khi bình minh của ngày giải phóng đã cận kề, để lại tấm gương sáng ngời về tinh thần quả cảm. Để tri ân người con kiệt xuất, Đảng và Nhà nước đã truy tặng anh Huân chương Quân công, danh hiệu Anh hùng Lực lượng Vũ trang Nhân dân, cùng danh hiệu “Cán bộ gương mẫu” do chính Bác Hồ trao tặng. Giờ đây, tên anh đã được trang trọng đặt cho những con đường quê hương, và phần mộ khang trang của anh trên tuyến đường tỉnh 971 vẫn nằm yên bình như một nén tâm hương, nhắc nhở thế hệ mai sau về một thời máu lửa, về một người anh hùng đã sống và hy sinh trọn vẹn, đẹp đẽ như một đóa hoa hướng dương luôn hướng về phía mặt trời tự do.



