HUYỀN THOẠI BÊN BẾN THẠCH HÃN: NỤ CƯỜI TRÊN DÒNG SÔNG MÁU
HUYỀN THOẠI BÊN BẾN THẠCH HÃN: NỤ CƯỜI TRÊN DÒNG SÔNG MÁU
Nếu có một dòng sông nào chở nặng nhất những nỗi đau và niềm tự hào của dân tộc, đó hẳn là sông Thạch Hãn. Giữa "Mùa hè đỏ lửa" năm 1972, khi bom đạn cày nát từng tấc đất Thành cổ, có một người con gái tuổi 17 đã cùng cha chồng tương lai viết nên một huyền thoại thầm lặng trên mặt nước đục ngầu chảy xiết. Đó là bà Nguyễn Thị Thu – người nữ du kích đã dành cả thanh xuân để chèo lái con đò sinh tử.
Con đò độc mộc giữa "túi bom"
Năm 1972, Quảng Trị không có ranh giới giữa ngày và đêm, chỉ có ranh giới giữa sự sống và cái chết. Cô thiếu nữ Nguyễn Thị Thu khi ấy mới chỉ làm lễ dạm ngõ với người chiến sĩ Nguyễn Câu. Chưa kịp mặc áo cô dâu, người yêu lên đường vào Nam, bà Thu ở lại cùng bố chồng là cụ Nguyễn Con – một ngư dân nghèo – bám trụ bên bến sông để đưa bộ đội vào Thành cổ.
Chiếc đò nhỏ của cha con cụ Con trở thành "mạch máu" duy nhất kết nối hậu phương với chiến trường rực lửa. Ban ngày, máy bay địch quần thảo như diều hâu, bà Thu phải ẩn mình trong bụi rậm. Đêm đến, khi bóng tối phủ xuống dòng sông, con đò bắt đầu những hành trình cảm tử. Trong ánh chớp giật của bom đạn, bà nhìn thấy gương mặt những người lính còn rất trẻ, đa phần là sinh viên Hà Nội vừa rời ghế nhà trường.
"Tôi đưa hàng ngàn chiến sĩ qua sông, nhưng nỗi đau lớn nhất đời tôi là thấy họ đi mà chẳng mấy ai trở lại", bà Thu nghẹn ngào nhớ lại.
Những chuyến đi không có ngày về
Trong ký ức chập chờn của tuổi già và di chứng bom đạn, bà Thu vẫn không thể quên được tiếng gọi "Mẹ ơi!" xé lòng của những chiến sĩ trẻ hy sinh ngay trên mạn thuyền khi vừa chạm bờ. Sông Thạch Hãn mùa lũ nước đỏ như máu, và có lẽ, máu của các anh đã thực sự hòa tan vào dòng nước ấy.


