Mẹ Việt Nam Anh hùng

HUYỀN THOẠI BÊN DÒNG NHẬT LỆ: NGƯỜI MẸ CHÈO ĐÒ QUA THỜI HOA LỬA

Quảng Trị05/08/2026Đoàn cơ sở trường THPT Hồng Ngự 3 (Xã Thường Phước)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Họ và tên: Võ Hoàng Long Giang

Lớp: 11A3

Trường: THPT Hồng Ngự 3

HUYỀN THOẠI BÊN DÒNG NHẬT LỆ: NGƯỜI MẸ CHÈO ĐÒ QUA THỜI HOA LỬA

Khi nhắc đến "Thời hoa lửa", chúng ta thường nghĩ ngay đến những người lính trẻ tuổi đôi mươi, những chàng trai, cô gái sẵn sàng xếp bút nghiên để ra trận. Thế nhưng, thời hoa lửa ấy sẽ không thể trọn vẹn nếu thiếu đi những con người thầm lặng ở hậu phương – những người đã dùng cả cuộc đời và sự gan góc của mình để che chở, nâng bước cho tiền tuyến.

Chủ động tìm kiếm những câu chuyện lịch sử có thật từ các nguồn tư liệu chính thống của Đài Truyền hình Việt Nam (VTV) và Bảo tàng Lịch sử Quốc gia, tôi đã hoàn toàn bị lay động bởi câu chuyện của Mẹ Suốt – người mẹ anh hùng đã dệt nên một huyền thoại bất tử ngay trên sóng nước Quảng Bình.

Tay chèo gan góc giữa "tọa độ chết" của dải đất miền Trung

Mẹ Suốt (tên thật là Nguyễn Thị Suốt, sinh năm 1906) vốn là một người phụ nữ lao động nghèo khổ bên dòng sông Nhật Lệ, tỉnh Quảng Bình. Những năm 1964 – 1966, khi đế quốc Mỹ điên cuồng đánh phá miền Bắc, dòng sông Nhật Lệ trở thành một trong những con đường huyết mạch giao thông quan trọng để chi viện cho chiến trường miền Nam, và cũng là "tọa độ chết" hứng chịu hàng nghìn trận bom cày xới.

Ở cái tuổi gần 60, cái tuổi đáng lẽ được ở nhà vui vầy bên con cháu, Mẹ Suốt đã đưa ra một quyết định dũng cảm: Tình nguyện nhận công việc chèo đò chở cán bộ, bộ đội và vũ khí qua sông.

Bất kể ngày hay đêm, bất kể khi trời trong xanh hay lúc dòng sông đỏ ngầu vì khói bom, hễ có lệnh là mẹ lại xuống đò. Người ta vẫn thường truyền tai nhau câu thơ nổi tiếng của nhà thơ Tố Hữu khi viết về mẹ: "Gan chi gan rứa mẹ chèo / Mẹ rằng: Cứu nước mình nghèo quản chi!". Cái "gan" của mẹ không phải là không biết sợ bom đạn, mà là tình yêu nước, yêu các chú bộ đội đã lớn hơn cả nỗi sợ hãi cái chết.

Những chuyến đò bất tử dệt nên chiến thắng

Theo các tài liệu lịch sử ghi lại, trong suốt những năm tháng khốc liệt ấy, Mẹ Suốt đã thực hiện hơn 1.400 chuyến đò qua lại giữa hai bờ Nhật Lệ. Đã có không biết bao nhiêu lần, bom nổ ngay sát mạn thuyền, nước sông bắn lên tung tóe làm ướt sũng bờ vai gầy của mẹ. Thế nhưng, tay chèo của mẹ chưa bao giờ run rẩy, ánh mắt mẹ nhìn về phía bờ bên kia vẫn kiên định, vững vàng.

Mẹ không chỉ chở người, chở đạn, mẹ còn là điểm tựa tinh thần vững chắc cho các chiến sĩ trẻ. Những bát nước chè xanh, những lời động viên mộc mạc của mẹ trên chuyến đò đêm đã tiếp thêm sức mạnh cho hàng ngàn người con vững bước vào chiến trường Nam Bộ.

Mẹ đã đi qua thời hoa lửa của dân tộc một cách hiên ngang như thế, cho đến năm 1968, mẹ anh dũng hy sinh trong một trận bom oanh tạc của kẻ thù. Năm 1967, mẹ đã được Nhà nước phong tặng danh hiệu cao quý: Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân.

Ngọn lửa tri ân từ bến đò xưa đến thế hệ trẻ hôm nay

Chiến tranh qua đi, dòng sông Nhật Lệ hôm nay đã lặng sóng, soi bóng một thành phố Đồng Hới thanh bình và phát triển. Tượng đài Mẹ Suốt vẫn đứng đó, mắt hướng ra khơi xa, tay giữ chặt chèo như một minh chứng sống động cho một "Thời hoa lửa" không bao giờ phai nhạt.

Là một học sinh lớp 11 dưới mái trường THPT Hồng Ngự 3, câu chuyện của Mẹ Suốt đã để lại trong tôi một bài học sâu sắc về sự cống hiến. Lòng yêu nước không phải là điều gì đó quá lớn lao, nó bắt đầu từ chính những việc làm giản dị thường ngày nhưng được thực hiện bằng một tinh thần quả cảm và trách nhiệm cao cả nhất.

Thế hệ chúng tôi hôm nay may mắn không phải chèo đò dưới mưa bom bão đạn, nhưng chúng tôi có nhiệm vụ "chèo lái" con thuyền tri thức của bản thân để đưa đất nước hội nhập với thế giới. Xin hứa sẽ học tập thật tốt, sống có lý tưởng và lòng biết ơn, để xứng đáng với mỗi chuyến đò đầy ắp hy sinh của Mẹ Suốt năm xưa!

 

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn