Bài viết

HUYỀN THOẠI BƯỚC RA TỪ “ĐỊA NGỤC TRẦN GIAN”

Trong ký ức của những người cựu chiến binh, thời hoa lửa không chỉ có tiếng bom rơi đạn lạc, mà còn có những ý chí sắt đá vượt lên trên cái chết. Câu chuyện về người lính đặc công Nguyễn Văn Mỹ (tức Nguyễn Ngọc Toản) - người được mệnh danh là “Ba Toản” của đảo ngọc Phú Quốc - chính là một bản anh hùng ca như thế. Từ người con đất Bắc đến chiến sĩ đặc công tinh nhuệ. Rời quê hương Quốc Oai, Sơn Tây khi đã có một gia đình êm ấm với vợ và hai con, người thanh niên Nguyễn Văn Mỹ lên đường nhập ngũ n

An Giang17/05/2026CHI ĐOÀN 10A9 (Trường THPT Phú Quốc)1 lượt xem0 lượt chia sẻ
HUYỀN THOẠI BƯỚC RA TỪ  “ĐỊA NGỤC TRẦN GIAN”

HUYỀN THOẠI BƯỚC RA TỪ

“ĐỊA NGỤC TRẦN GIAN”

Trong ký ức của những người cựu chiến binh, thời hoa lửa không chỉ có tiếng bom rơi đạn lạc, mà còn có những ý chí sắt đá vượt lên trên cái chết. Câu chuyện về người lính đặc công Nguyễn Văn Mỹ (tức Nguyễn Ngọc Toản) - người được mệnh danh là “Ba Toản” của đảo ngọc Phú Quốc - chính là một bản anh hùng ca như thế. Từ người con đất Bắc đến chiến sĩ đặc công tinh nhuệ. Rời quê hương Quốc Oai, Sơn Tây khi đã có một gia đình êm ấm với vợ và hai con, người thanh niên Nguyễn Văn Mỹ lên đường nhập ngũ năm 1963 với một khát khao cháy bỏng: Giải phóng miền Nam.

Sau những năm tháng khổ luyện kỹ năng đặc công biệt động tại vùng núi Chí Linh, cuối năm 1966, ông cùng đồng đội vượt dãy Trường Sơn hùng vĩ để tiến về chiến trường Gia Định. Khúc tráng ca Xuân Mậu Thân Giao thừa năm 1968, khi cả dân tộc đang náo nức trong không khí Tổng tiến công, đơn vị của ông nhận lệnh đánh chiếm Trại Tăng thiết giáp Phù Đổng. Giữa làn mưa bom bão đạn, ông dùng súng B40 và những trái lựu đạn cuối cùng của đồng đội đã hy sinh để chiến đấu đến hơi thở cuối cùng. Khi căn cứ đổ sập, ông bị thương nặng và rơi vào tay giặc. Những ngày sau đó là chuỗi kinh hoàng tại “Trung tâm thẩm vấn Mỹ - Việt” với đủ mọi cực hình: đánh đập, cho vào thùng phuy gõ bên ngoài, ngâm nước… nhưng kẻ thù chỉ nhận được sự im lặng đáng sợ hoặc những lời khai giả đầy mưu trí.

Cuộc đào thoát nghẹt thở giữa trùng khơi. Tháng 4/1968, ông bị đày ra “địa ngục trần gian” - Nhà tù Phú Quốc. Đối mặt với cái chết cận kề, bản năng của người lính đặc công không cho phép ông khuất phục. Đêm 22/6/1968, một cuộc vượt ngục không tưởng đã diễn ra. Lợi dụng bóng đêm và sự sơ hở của kẻ thù, ông cùng 5 đồng chí dùng bùn trát kín người để ngụy trang, bí mật bò qua rãnh thoát nước, chui qua nhiều lớp hàng rào kẽm gai sắc nhọn dưới tầm quan sát của tháp canh.

Hai đêm ròng rã băng rừng lội suối, cuối cùng họ đã tìm được đến xã Dương Tơ - căn cứ cách mạng của ta. Từ một tù binh vừa bước ra từ cái chết, ông lập tức xin ở lại đảo, tiếp tục cầm súng chiến đấu ngay trên mảnh đất mình vừa bị giam cầm.

Chiến tranh đã lùi xa, người lính đặc công năm xưa giờ đây đã là một ông lão tóc bạc da mồi sống bình yên tại ấp Khu Tượng, xã Cửa Dương. Nhưng mỗi khi nhắc về thời hoa lửa, đôi mắt ông vẫn sáng rực niềm tự hào. Câu chuyện của ông không chỉ là bài học về lòng quả cảm, mà còn là lời nhắc nhở thế hệ hôm nay về giá trị của độc lập, tự do - thứ hòa bình đã được đổi bằng máu, nước mắt và ý chí thoát ly khỏi mọi xiềng xích của những con người huyền thoại.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn