Anh hùng Lực lượng vũ trang

HUYỀN THOẠI "CHẶT CÁNH TAY PHÁ ĐỒN ĐỊCH": CUỘC ĐỜI BÌNH DỊ CỦA ĐẠI TÁ LA VĂN CẦU

Đại tá, Anh hùng La Văn Cầu là "báu vật nhân văn" của đất nước. Ông là minh chứng rõ nét nhất cho thấy: Anh hùng không phải là những người có sức mạnh siêu nhiên, mà là những con người bình thường với lòng yêu nước phi thường.

Hưng Yên28/11/2025Kim Toàn (Trường Tiểu học Hoàng Diệu)2 lượt xem0 lượt chia sẻ
HUYỀN THOẠI "CHẶT CÁNH TAY PHÁ ĐỒN ĐỊCH": CUỘC ĐỜI BÌNH DỊ CỦA ĐẠI TÁ LA VĂN CẦU

Từ khoảnh khắc lịch sử chấn động Đông Khê...

Nhắc đến La Văn Cầu, hàng triệu người Việt Nam đều nhớ ngay đến trận đánh Đông Khê trong Chiến dịch Biên giới Thu – Đông năm 1950. Nhưng được nghe chính ông – nhân chứng sống của lịch sử – kể lại bằng chất giọng trầm ấm, câu chuyện ấy mới thực sự "sống" dậy hào hùng.

Năm ấy, La Văn Cầu mới 19 tuổi, là chỉ huy tổ bộc phá. Trong lúc đang áp sát lô cốt địch, ông bị trúng đạn, má phải và cánh tay phải dập nát, lủng lẳng, máu chảy đầm đìa. Trong tình thế "ngàn cân treo sợi tóc", vết thương trở thành vật cản khiến ông không thể tiến lên.

Không một phút do dự, người lính trẻ quay sang đồng đội Nông Văn Pheo hét lớn: "Anh hãy chặt cánh tay này đi cho tôi! Để thế này vướng lắm, không đánh được đâu!". Sự quyết đoán ấy đã khiến đồng đội gạt nước mắt làm theo. Mất đi cánh tay phải, La Văn Cầu nén đau, dùng tay trái ôm quả bộc phá nặng 12kg áp sát mục tiêu, giật nụ xòe, thổi bay lô cốt địch, mở đường cho đại quân tiến lên giành chiến thắng.

Hành động phi thường ấy đã trở thành biểu tượng bất tử của chủ nghĩa anh hùng cách mạng Việt Nam, được Chủ tịch Hồ Chí Minh khen ngợi và phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng Vũ trang Nhân dân ngay tại Đại hội Thi đua toàn quân lần thứ nhất (1952).

... Đến người công dân "tàn nhưng không phế" giữa đời thường

Chiến tranh kết thúc, người anh hùng La Văn Cầu trở về với cuộc sống đời thường. Nhiều người nghĩ rằng với chiến công lẫy lừng ấy, ông sẽ sống một cuộc đời nghỉ ngơi, an nhàn. Nhưng không, ông tiếp tục cống hiến ở nhiều vị trí công tác khác nhau cho đến khi nghỉ hưu với quân hàm Đại tá.

Hiện nay, sống trong con ngõ nhỏ phố Hoàng Cầu (Hà Nội), người dân xung quanh vẫn thường thấy một ông cụ tóc bạc phơ, dáng người nhỏ nhắn nhưng nhanh nhẹn, luôn niềm nở với mọi người. Ít ai ngờ đó là một huyền thoại.

Dù tuổi đã cao, mất một cánh tay, sinh hoạt gặp nhiều khó khăn, nhưng Đại tá La Văn Cầu chưa bao giờ ỷ lại. Ông tự mình làm mọi việc cá nhân, tham gia dọn dẹp vệ sinh khu phố, và đặc biệt là tích cực tham gia các buổi nói chuyện truyền thống cho thế hệ trẻ.

Ông tâm sự: "Bác Hồ đã dạy 'Thương binh tàn nhưng không phế'. Đồng đội tôi nhiều người đã nằm lại vĩnh viễn ở tuổi 20, tôi còn sống ngày nào là còn phải sống có ích ngày đó. Cái tay này mất đi cho đất nước được độc lập, tôi không bao giờ tiếc."

Bài học lớn từ một nhân chứng sống

Câu chuyện về bác La Văn Cầu không chỉ là chuyện của quá khứ. Đó là bài học nóng hổi tính thời sự cho thế hệ trẻ hôm nay về Nghị lựcTrách nhiệm.

Trong thời đại mà nhiều người trẻ dễ dàng bỏ cuộc trước khó khăn nhỏ, hình ảnh người lính tự nguyện chặt tay để hoàn thành nhiệm vụ là một tấm gương soi chiếu mạnh mẽ. Ông dạy chúng ta rằng: Không có nghịch cảnh nào là đường cùng, chỉ có giới hạn do chính ý chí con người tạo ra.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
HUYỀN THOẠI "CHẶT CÁNH TAY PHÁ ĐỒN ĐỊCH": CUỘC ĐỜI BÌNH DỊ CỦA ĐẠI TÁ LA VĂN CẦU | Câu chuyện thời hoa lửa