Cựu chiến binh

HUYỀN THOẠI CỦA MẠNG LƯỚI TÌNH BÁO H67: NỮ ĐIỆP VIÊN TÁM THẢO VÀ PHÚT GIẢI CỨU ĐẠI TÁ TƯ CANG GIỮA TẾT MẬU THÂN 1968

Vĩnh Long14/08/2026Lê Thị Thanh Vân ((LĐ) Đoàn phường Lang Biang - Đà Lạt)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

HUYỀN THOẠI CỦA MẠNG LƯỚI TÌNH BÁO H67: NỮ ĐIỆP VIÊN TÁM THẢO VÀ PHÚT GIẢI CỨU ĐẠI TÁ TƯ CANG GIỮA TẾT MẬU THÂN 1968

Trong những trang sử vàng của ngành Tình báo Quốc phòng Việt Nam, mạng lưới H67 giữa lòng Sài Gòn luôn là một biểu tượng của sự mưu trí và lòng kiên trung. Giữa sào huyệt của kẻ thù, câu chuyện về nữ điệp viên Tám Thảo — người trực tiếp thâm nhập vào Bộ Tư lệnh Hải quân Sài Gòn và cuộc giải cứu ngoạn mục Đại tá, Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân Tư Cang (Cụm trưởng H67) vào đêm mùng 2 Tết Mậu Thân 1968 đã trở thành một giai thoại lịch sử nghẹt thở, khắc họa bản lĩnh phi thường của những chiến sĩ thầm lặng.

Bà Tám Thảo tên thật là Nguyễn Thị Mỹ Nhung (sinh năm 1932), là một tiểu thư khuê các trong một gia đình tư sản yêu nước tại Sài Gòn. Gia đình bà sở hữu các sạp vải lớn, tơ lụa đắt tiền tại chợ Bến Thành và có mối quan hệ rộng rãi với giới thượng lưu, công chức chế độ cũ. Nhờ vỏ bọc hoàn hảo đó, cùng với sự thông minh và khả năng tiếng Anh lưu loát, từ năm 1954, bà được tổ chức giao nhiệm vụ thâm nhập và làm việc tại Bộ Tư lệnh Hải quân Sài Gòn, trở thành thư ký cho các sĩ quan cố vấn Mỹ. Chịu trách nhiệm trực tiếp chỉ đạo mạng lưới hoạt động của Tám Thảo lúc bấy giờ chính là Đại tá Tư Cang.

Từ năm 1966, để thuận tiện cho việc chỉ đạo phong trào nội đô, Đại tá Tư Cang chuyển đến ở ngay trong nhà của gia đình Tám Thảo tại đường Gia Long (nay là đường Lý Tự Trọng, Quận 1) dưới danh nghĩa một "gia sư dạy học". Để bảo vệ tuyệt đối cho người chỉ huy, gia đình ông Phong (ba của Tám Thảo) đã bí mật thiết kế một mật thất vô cùng tinh vi trên gác xép. Ngay phía sau bàn thờ và tủ sách kinh Phật, một ngăn kín chật hẹp được dựng lên, chỉ vừa đủ cho một người ẩn nấp trong những tình huống nguy cấp nhất.

Đêm mùng 2 Tết Mậu Thân 1968, tiếng súng tấn công Sài Gòn vang lên đồng loạt. Sau khi trực tiếp nổ súng tiêu diệt hai sĩ quan địch ngay sát khu vực, Đại tá Tư Cang nhanh chóng cất súng, mang theo gói đạn rồi rút nhanh về căn cứ lánh nạn tại nhà Tám Thảo, lọt vào ngăn bí mật trên gác xép. Ông hiểu rõ, chỉ vài phút nữa, cuộc truy lùng gắt gao của toàn bộ lực lượng cảnh sát dã chiến Sài Gòn chắc chắn sẽ bắt đầu.

Thời gian trôi qua nặng nề trong bóng tối đặc quánh của ngăn tủ. Rạng sáng ngày mùng 3 Tết, tiếng giày đinh rầm rập rúng động cả khu phố Gia Long. Quân cảnh và cảnh sát ngụy bao vây chặt các ngả đường, leo lên các mái nhà để tìm hướng đạn bắn ra. Trên gác xép, Tám Thảo lặng lẽ dọn dẹp hiện trường, bình thản nói nhỏ vào vách ngăn vừa đủ cho người chỉ huy nghe thấy:

"Anh cứ nấp ở đó, ngoài này có em lo."

Ít phút sau, tiếng khóa cổng bật mở loảng xoảng, một toán lính dã chiến đằng đằng sát khí tràn vào nhà. Chúng quát tháo, lục lọi đồ đạc, làm đảo lộn mọi thứ dưới tầng trệt rồi bắt đầu chú ý đến lối lên gác:

"Lục soát kỹ vào! Khu gác xép trên kia đã lục chưa? Có ai ở trên đó không?"

Ông Phong đứng dưới nhà vẫn giữ vẻ điềm tĩnh của một bậc trưởng thượng, đáp:

"Dạ, con gái tôi đang ngủ trên đó."

"Ngủ gì giờ này? Lên kiểm tra!" — Tên chỉ huy hách dịch ra lệnh.

Trong ngăn tối chật hẹp, Đại tá Tư Cang nín thở. Tiếng bước chân nện bôm bóp lên cầu thang gỗ mỗi lúc một gần tủ sách kinh Phật. Trong tay ông, khẩu súng đã lên nòng sẵn, hai viên đạn dự phòng được để riêng trong túi áo ngực. Ông tự dặn mình: Nhất định không để bị bắt sống, nhưng nếu nổ súng ngay tại đây, gia đình Tám Thảo sẽ bị liên lụy, toàn bộ mạng lưới tình báo chiến lược H67 sẽ tan vỡ. Phải thật bình tĩnh, chỉ khi không còn con đường nào khác mới được nổ súng.

Khi tên cảnh sát chuẩn bị giật cánh cửa tủ sách, một tiếng quát vang lên:

"Ông già, mở cánh cửa ra!"

Đúng khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc ấy,

Tám Thảo bất ngờ bước ra từ sau vách ngăn. Bà diện một bộ đồ lụa trắng thanh khiết, mái tóc dài còn xõa sau vai như thể vừa bị đánh thức khỏi giấc ngủ ngon. Trên gương mặt xinh đẹp tuyệt trần ấy không hề có một nét hoảng loạn. Bà nhẹ nhàng bảo:

"Các ông làm gì mà ầm ĩ thế? Ba xuống nghỉ đi, để con dọn cho."

Sự xuất hiện bất ngờ với phong thái quý phái của Tám Thảo khiến tên chỉ huy cảnh sát khựng lại. Ánh mắt hắn đảo quanh căn phòng rồi dừng lại trước một khung ảnh lớn đặt trang trọng cạnh giường ngủ. Trong ảnh là một sĩ quan quân đội Mỹ da trắng, mặc quân phục chỉnh tề.

"Anh Mỹ nào đây?" — Tên chỉ huy nghi vấn hỏi.

Tám Thảo mỉm cười, ánh mắt toát lên sự tự tin, đáp bằng giọng tự nhiên:

"Thiếu tá James, cố vấn bên Bộ Tư lệnh Hải quân Sài Gòn. Sếp tôi đó. Ngày nào tôi cũng làm việc với ông ấy."

Không để đối phương kịp nghi ngờ, bà bình thản bồi tiếp một câu lửng lơ bằng giọng sắc sảo:

"Không biết nhau thì thôi, nay đã biết nhà tôi rồi, mai mốt mời anh đến chơi."

Đòn tâm lý chiến sắc bén của Tám Thảo lập tức phát huy tác dụng. Từ thế điên cuồng lục soát, bầu không khí căng thẳng bỗng chùng xuống hoàn toàn. Trước mặt chúng không phải là nơi trú ẩn của Việt Cộng, mà là dinh cơ của một tiểu thư khuê các giàu có, đầy vải vóc lụa là, lại là thư ký riêng của một Thiếu tá cố vấn Mỹ quyền lực tại Bộ Tư lệnh Hải quân. Việc đụng vào căn nhà này có thể khiến chúng mất ghế như chơi.

Tên chỉ huy đổi giọng, bật cười xòa rồi phẩy tay ra lệnh cho đám thuộc hạ:

"Về!"

Tiếng giày đinh lách cách kéo xuống lầu, tiếng xích cửa sắt khóa lại vang lên, trả lại sự yên lặng cho căn nhà. Lúc này, sau vách tủ tối, Đại tá Tư Cang mới thực sự thở phào nhẹ nhõm, mồ hôi vã ra ướt sũng áo.

Nhờ sự che chở kiên cường, dũng cảm của gia đình ông Phong và bản lĩnh thông minh, sắc sảo xuất thần của nữ điệp viên Tám Thảo, người cụm trưởng tình báo đã vượt qua bàn tay tử thần trong gang tấc.

Cuộc giải cứu phút chót ấy không chỉ cứu sống một người anh hùng, mà còn bảo toàn nguyên vẹn "mạch máu" của mạng lưới tình báo H67, giúp ta tiếp tục thu thập những tài liệu chiến lược tối mật phục vụ cho ngày đại thắng mùa Xuân năm 1975.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn