Bài viết

Huyền Thoại Đánh Chìm Tàu USS Card (2/5/1964)

Hưng Yên11/12/2025Nguyễn Thị Ngoan (Trường TH và THCS Tây Đô)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Huyền Thoại Đánh Chìm Tàu USS Card (2/5/1964)

Tháng 5 năm 1964, Sài Gòn khoác lên mình vẻ ngoài hào nhoáng, hoa lệ của một đô thị phương Tây, nhưng sâu bên trong, nó là một nhà tù khổng lồ ngột ngạt. Hơi nóng và mùi ẩm mốc của sông Sài Gòn hòa lẫn với mùi khét lẹt của chiến tranh, dẫu chưa bùng nổ thành tiếng súng lớn, đã thấm đẫm vào từng góc phố. Cảng Sài Gòn, huyết mạch tiếp viện của Mỹ và chính quyền Sài Gòn, lúc nào cũng tấp nập những con tàu chiến và tàu vận tải khổng lồ, như những con quái vật sắt thép nuốt chửng sự bình yên của đất nước.

Giữa cái phồn hoa giả tạo ấy, có một mạng lưới vô hình, vững chắc như thép: lực lượng biệt động Sài Gòn - Gia Định. Họ là những “chiến sĩ vô hình,” ban ngày là thợ sửa xe, người bán báo, công nhân bến cảng, nhưng đêm về, họ lại khoác lên mình sứ mệnh của những người giữ lửa.

Trong một căn nhà nhỏ bí mật khu vực Thị Nghè, ánh đèn dầu leo lét đổ bóng xuống bản đồ Cảng Sài Gòn đã sờn cũ. Một nhóm người đang lặng lẽ họp bàn. Không có những lời hô hào đao to búa lớn, chỉ có những ánh mắt kiên định, sáng rực trong đêm tối.

“Tình hình địch đã rõ,” đội trưởng Lâm Sơn (tức Đỗ Văn Sâm) nói khẽ, giọng đều đều như tiếng nước chảy dưới sàn. “Mục tiêu của chúng ta lần này không phải là kho hàng, không phải là doanh trại. Lần này, chúng ta sẽ làm rung chuyển cả Sài Gòn, làm rạn nứt niềm tin của đế quốc.”

Mục tiêu được chỉ định: tàu sân bay hộ tống USS Card (CVS-116).

USS Card không chỉ là một con tàu. Nó là biểu tượng sức mạnh quân sự Mỹ trên Thái Bình Dương, là "chim ưng thép" mang theo hàng chục máy bay và vũ khí chiến tranh hiện đại, tiếp viện cho cuộc chiến xâm lược. Nó đã cập cảng Sài Gòn từ tháng 12 năm 1963, neo tại khu vực Cầu Tân Thuận, nơi được bảo vệ nghiêm ngặt nhất, chỉ cách trung tâm thành phố vài cây số. Đánh chìm USS Card không chỉ là chiến thuật, đó là một tuyên bố đanh thép: Không có nơi nào trên đất nước Việt Nam là an toàn cho kẻ thù.

Nhiệm vụ khủng khiếp ấy được giao cho một đội đặc biệt, trong đó nổi bật nhất là chiến sĩ biệt động Nguyễn Văn Cậy (tức Hai Cà) và Võ Văn Hai (tức Hai Tý). Hai người thợ lặn, hai con người nhỏ bé, gánh vác sứ mệnh lớn hơn cả trọng lượng của con tàu họ sắp phải đối mặt.

Nguyễn Văn Cậy, người thợ lặn lành nghề, thân hình vạm vỡ nhưng lanh lẹ như một con cá. Anh đã từng lặn xuống thăm dò đáy tàu, đo đạc độ sâu và quan sát hệ thống phòng vệ của địch. Hai Cà mang trong mình sự điềm tĩnh chết người. Anh hiểu rõ sông Sài Gòn như lòng bàn tay mình, từ dòng chảy xiết của con nước lớn, đến những luồng bùn đen và những vệt sáng lờ mờ từ bờ cảng.

Võ Văn Hai, người bạn đồng hành của anh, có biệt tài ngụy trang và quan sát. Anh chịu trách nhiệm vận chuyển vũ khí và bảo vệ.

Đêm 1 tháng 5, đêm trước ngày hành động. Cả đội họp lần cuối. Lòng sông Sài Gòn lúc này là một ma trận chết chóc với lưới thép chống người nhái, đèn pha rọi sáng như ban ngày, và những chiếc tàu tuần tra lượn lờ không ngớt.

“Thuốc nổ đã chuẩn bị,” Hai Cà kiểm tra khối chất nổ dẻo. Nó là loại thuốc nổ TNT được chế tạo đặc biệt, có khả năng kết dính và sức công phá lớn, được ngụy trang trong lớp vỏ cao su màu bùn. “Thời gian hẹn giờ tối đa là 2 tiếng. Phải đảm bảo khối thuốc nổ được gắn vào vị trí yếu nhất: phòng máy và buồng lái.”

Khu vực neo đậu của tàu USS Card được bảo vệ bởi ba vòng:

1. Vòng ngoài: Hệ thống tuần tra của tàu hải quân Sài Gòn và thuyền máy Mỹ.

2. Vòng giữa: Lưới thép chống người nhái bao quanh thân tàu, chìm dưới mặt nước.

3. Vòng trong: Lính gác tuần tra trên boong, đèn pha rọi thẳng xuống mặt nước.

Đây là một nhiệm vụ tự sát. Tỉ lệ sống sót gần như bằng không. Nhưng trong ánh mắt của họ, chỉ có lửa hận và ý chí quyết tử.

Khoảng 23 giờ 30 phút đêm 1 tháng 5. Nguyễn Văn Cậy và Võ Văn Hai bắt đầu tiếp cận.

Họ không dùng xuồng, không dùng bất cứ phương tiện cơ giới nào có thể gây tiếng động. Họ bơi. Bơi men theo bờ sông, hòa mình vào bóng tối của những lùm cây ven bờ và những chiếc ghe tàu đậu san sát. Cả hai mặc đồ lặn màu đen, mang theo một lượng hơi lặn nhỏ giấu kín trong bình ngụy trang và khối thuốc nổ chết chóc.

Đoạn đường khó khăn nhất là vượt qua khu vực đèn pha chiếu rọi. Ánh sáng mạnh đến mức nếu lặn nông, họ sẽ bị phát hiện ngay lập tức. Cả hai phải lặn sâu xuống bùn, nơi dòng chảy mạnh và tối tăm, nín thở bơi theo con nước.

Khi tiếp cận được khu vực bến cảng, tiếng máy tàu tuần tra hú vọng đến gần. Cả hai phải dừng lại, ôm lấy một cọc gỗ ngâm nước, bám chặt vào đó để không bị dòng nước cuốn đi, chờ đợi con tàu đi qua. Khi chiếc tàu lướt đi, tiếng sóng vỗ mạnh đánh vào tai họ như những nhát búa.

Cuối cùng, họ cũng đến được mục tiêu: con tàu khổng lồ USS Card sừng sững, im lìm như một ngọn núi thép đen ngòm trong đêm tối. Nó tỏa ra một thứ hơi lạnh lùng, vô cảm của cỗ máy chiến tranh.

Bây giờ là lúc đối mặt với lưới thép. Hai Cà dùng kìm cộng lực. Tiếng "cạch" khô khốc của kìm cắt vào thép phải được dìm ngay lập tức dưới dòng nước xiết. Mười sợi thép, mười nhát cắt. Mồ hôi vã ra, thấm đẫm chiếc mũ lặn.

“Vào được rồi,” Hai Cà ra hiệu cho Hai Tý, “Anh giữ dây bảo hiểm, tôi đi tiếp.”Nguyễn Văn Cậy lặn sâu xuống bụng tàu.

Nước sông Sài Gòn lúc này đặc quánh, tầm nhìn gần như bằng không, anh chỉ có thể mò mẫm bằng tay. Thân tàu USS Card vĩ đại, phủ đầy rêu và hà bám, lạnh lẽo và trơn trượt.

Tay Cậy lần tìm theo thân tàu, xác định vị trí của cánh quạt và chân vịt, nơi tập trung phòng máy – trái tim của con tàu. Anh phải làm việc trong tư thế gần như treo ngược, chống lại sức hút của nước.

Thời gian như ngừng lại. Mỗi phút trôi qua là một cuộc chiến căng thẳng với hơi thở, với nỗi sợ bị phát hiện, và với chính sự mệt mỏi của cơ thể.

Cuối cùng, tay anh chạm vào vị trí hoàn hảo, nơi vỏ tàu mỏng hơn một chút, ngay gần phòng máy.

Dán thuốc nổ.

Khối thuốc dẻo được nén chặt vào thân tàu, như một cái bướu ác tính. Anh điều chỉnh kíp nổ, xoay nhẹ bộ hẹn giờ, cài đặt khoảng thời gian đủ để anh và đồng đội có thể thoát ra khỏi khu vực nguy hiểm.

1 tiếng 45 phút.

Xong.

Nguyễn Văn Cậy nhẹ nhàng giật dây. Một tín hiệu đơn giản nhưng mang ý nghĩa động trời: Nhiệm vụ đã hoàn thành.

Hai người lính biệt động âm thầm rút lui. Họ bơi ngược dòng, thận trọng và im lặng hơn cả khi đến. Bóng đêm và dòng sông Sài Gòn lại nuốt chửng họ.

Họ đã lên bờ, an toàn trở về căn cứ bí mật. Cả đội nín thở chờ đợi, không ai nói một lời, chỉ có tiếng kim đồng hồ quay và tiếng thở dồn nén.

1 giờ 00 phút sáng ngày 2 tháng 5 năm 1964.

Một tiếng nổ kinh thiên động địa, xé toang sự yên tĩnh của đêm Sài Gòn.

ẦM!

Mặt đất rung lên. Cửa kính các ngôi nhà quanh khu vực cảng vỡ tan tành. Một cột lửa khổng lồ, đỏ rực bốc lên từ phía Cầu Tân Thuận, chiếu sáng rực rỡ cả một góc trời. Tiếng còi báo động rền vang khắp thành phố, tiếng la hét, tiếng giày chạy thình thịch của lính Mỹ và lính Sài Gòn hỗn loạn.

Tàu sân bay hộ tống USS Card đã trúng đòn. Khối thuốc nổ dán vào phòng máy đã làm thủng một lỗ lớn dưới đáy tàu, nước biển ồ ạt tràn vào. Chỉ vài phút sau, con tàu khổng lồ bắt đầu nghiêng dần, chìm sâu xuống lớp bùn lầy của sông Sài Gòn.

Tuyệt vời! Tôi sẽ tiếp tục câu chuyện về chiến công huyền thoại này, cố gắng duy trì chất văn học lịch sử và đạt được độ dài khoảng 3000 từ theo yêu cầu.

Tiếng nổ lúc 1 giờ 00 sáng ngày 2 tháng 5 năm 1964 không chỉ là tiếng nổ của thuốc nổ TNT, nó là tiếng nổ khai sinh cho một huyền thoại, là tiếng sét đánh thẳng vào sự tự mãn của cường quốc số một thế giới.

Ngay sau tiếng nổ, khu vực Cầu Tân Thuận chìm trong một sự hỗn loạn chưa từng có. Những người lính gác Mỹ và Sài Gòn trên tàu và dọc bến cảng ban đầu ngỡ ngàng, không hiểu chuyện gì đang xảy ra. Họ chỉ thấy một cột nước khổng lồ trộn lẫn dầu diesel, bùn đất và mảnh vụn thép bắn tung lên, rồi sau đó là sự nghiêng lật kinh hoàng của con tàu vĩ đại.

USS Card (CVS-116), dài gần 150 mét, trọng tải hơn 15.000 tấn, bắt đầu chìm với tốc độ đáng sợ. Nước sông Sài Gòn ào ạt tràn vào khoang máy bị thủng một lỗ lớn, như một con thú đói khát nuốt chửng sự sống của con tàu. Hệ thống điện ngừng hoạt động, đèn trên tàu tắt phụt, chỉ còn lại ánh lửa bập bùng và khói đen cuộn lên, trộn lẫn với ánh đèn pha rọi từ bờ. Tiếng còi báo động rít lên lạc lõng, át cả tiếng la hét, tiếng bước chân hốt hoảng và tiếng nước réo ầm ầm trong khoang tàu.

Lính Mỹ vội vã triển khai các đội cứu hộ. Trực thăng quần thảo trên bầu trời, đèn pha xoáy liên tục xuống mặt sông đen ngòm. Các tàu kéo và tàu tuần tra nhỏ được huy động cấp tốc, cố gắng kéo con tàu ra khỏi bờ hoặc tìm cách bịt lỗ thủng. Nhưng mọi nỗ lực đều vô vọng trước sức mạnh của dòng nước và sức công phá khủng khiếp của khối thuốc nổ được đặt ở vị trí hiểm yếu nhất.

Trong cơn hoảng loạn, không ai còn nhớ đến hai bóng đen đã vừa lẩn mình khỏi dòng sông. Tất cả sự chú ý, tất cả sự sợ hãi, đều đổ dồn vào con tàu đang hấp hối. Trong tâm trí của những sĩ quan Mỹ, một cuộc tấn công táo bạo, được thực hiện bởi một đội đặc công đã vượt qua mọi vòng bảo vệ tinh vi nhất của hải quân Mỹ, là điều không thể. Họ chỉ có thể quy kết cho một tai nạn kỹ thuật hoặc một quả thủy lôi trôi dạt.

Nhưng hiện thực thì tàn khốc hơn nhiều: con tàu đã chìm hẳn, nghiêng một góc lớn, mũi tàu chìm sâu vào bùn lầy dưới đáy sông Sài Gòn. Tầng hầm máy và nhiều khoang khác ngập hoàn toàn. Hơn 10 máy bay các loại (trực thăng và máy bay vận tải) cùng hàng trăm tấn vũ khí, trang thiết bị quân sự đã chìm theo con tàu, trở thành một mớ sắt vụn dưới đáy cảng.

Thất bại này là một cú sốc lớn, không chỉ về vật chất mà còn về tinh thần. Việc một tàu sân bay, dù là loại hộ tống, bị đánh chìm ngay tại căn cứ hậu cần được bảo vệ nghiêm ngặt nhất của Mỹ ở Đông Nam Á, là một sự sỉ nhục không thể chấp nhận. Nó chứng minh rằng ngay cả ở nơi được coi là “trái tim an toàn” của chế độ Sài Gòn, lực lượng cách mạng vẫn có thể giáng những đòn chí mạng.

Khi mặt trời mọc, mang theo ánh sáng chói chang và gay gắt của Sài Gòn, sự thật khủng khiếp đã phơi bày.

Tại bến cảng, xác con tàu USS Card nghiêng ngả, như một con cá voi khổng lồ bị thương, là tâm điểm của hàng trăm ánh mắt, từ lính gác, sĩ quan cao cấp, cho đến các phóng viên quốc tế. Khói vẫn còn bốc lên từ thân tàu. Hình ảnh con tàu chìm, ngập trong bùn đen, đã nhanh chóng được truyền đi khắp thế giới, trở thành tin tức giật gân trên trang nhất của mọi tờ báo lớn.

Chính quyền Mỹ và Sài Gòn lúc đầu cố gắng che giấu mức độ nghiêm trọng của vụ việc. Họ tuyên bố rằng đó chỉ là một "sự cố kỹ thuật" gây ra "thiệt hại nhỏ." Tuy nhiên, không ai có thể phủ nhận hình ảnh con tàu gần như bị vô hiệu hóa ngay giữa lòng thành phố. Sự thật đã vượt ra ngoài tầm kiểm soát của họ.

Ít giờ sau, Lực lượng Đặc công Rừng Sác - đơn vị chủ quản của Đội biệt động Sài Gòn - đã công khai nhận trách nhiệm, tuyên bố rõ ràng: đây là một chiến công của nhân dân Việt Nam, được thực hiện bởi biệt động nội thành. Thông điệp này càng làm tăng thêm sự bàng hoàng và khâm phục trên toàn thế giới.

Tờ The New York Times và nhiều hãng thông tấn phương Tây khác đã phải đăng tải những bài báo chi tiết về sự táo bạo và trình độ kỹ thuật của lực lượng biệt động Việt Cộng. Dư luận quốc tế bị chia làm hai thái cực:

1. Chính giới và quân đội Mỹ: Sốc nặng và giận dữ. Họ phải thừa nhận lỗ hổng an ninh lớn chưa từng có. Việc triển khai các biện pháp bảo vệ chống người nhái và chống biệt kích sau đó được đẩy lên mức tối đa, nhưng vết thương tâm lý thì không gì bù đắp được.

2. Phong trào phản chiến và các nước ủng hộ giải phóng dân tộc: Vỡ òa trong sự khâm phục. Chiến công này được coi là biểu tượng của tinh thần chiến đấu không cân sức, nơi ý chí và lòng dũng cảm có thể đánh bại sức mạnh vật chất khổng lồ.

Việc đánh chìm USS Card đã chứng minh một chân lý lịch sử: chiến tranh không chỉ là cuộc đấu của súng đạn, mà còn là cuộc đấu của lòng người, của trí tuệ và sự mưu lược. Với một khối thuốc nổ được mang vác bằng sức người, hai chiến sĩ Việt Nam đã làm tê liệt một trong những công cụ chiến tranh tinh vi nhất của đối phương.

Trận đánh chìm tàu USS Card diễn ra trong một bối cảnh lịch sử đầy căng thẳng. Lúc này, Mỹ đang chuẩn bị leo thang chiến tranh, đẩy mạnh viện trợ quân sự cho chính quyền Sài Gòn.

Chiến công này đã gửi đi một thông điệp "thép" rõ ràng đến Washington, D.C. và chính quyền Sài Gòn:

  • Với Mỹ: Việc đổ quân và vũ khí vào miền Nam Việt Nam sẽ không hề dễ dàng và không có nơi nào được coi là "hậu phương tuyệt đối an toàn." Nếu một tàu sân bay có thể bị đánh chìm tại cảng Sài Gòn, thì bất kỳ căn cứ, doanh trại nào cũng có thể trở thành mục tiêu. Nó làm suy giảm nghiêm trọng niềm tin vào chiến lược "chiến tranh đặc biệt" của Mỹ.

  • Với chính quyền Sài Gòn: Sự kiện này đã tạo ra một làn sóng hoang mang, lung lay niềm tin vào khả năng bảo vệ của quân đội Mỹ. Nó làm bộc lộ sự yếu kém và rệu rã của bộ máy an ninh Sài Gòn, vốn đã được Mỹ "cố vấn" và trang bị đến tận răng.

  • Với Nhân dân Miền Nam: Đây là một liều doping tinh thần không gì sánh bằng. Giữa lúc chiến tranh lan rộng, chiến công này như một ngọn hải đăng khẳng định rằng lực lượng cách mạng vẫn hiện diện mạnh mẽ, vẫn kiểm soát được tình hình và có khả năng chiến thắng ngay trong lòng địch. Nó củng cố niềm tin vào con đường đấu tranh giải phóng dân tộc.

  • Chiến công này cũng là một đỉnh cao của nghệ thuật chiến tranh nhân dân, đặc biệt là chiến thuật biệt động nội thành. Nó đòi hỏi sự chuẩn bị công phu, tỉ mỉ, từ việc nghiên cứu thói quen của địch, luồng lạch con nước, đến việc chế tạo vũ khí đặc biệt (khối thuốc nổ dẻo) và khả năng lặn chiến đấu siêu hạng của Nguyễn Văn Cậy và Võ Văn Hai. Đó là sự kết hợp nhuần nhuyễn giữa lòng dũng cảm phi thường và kỹ thuật quân sự tinh xảo.

    Trong khi Sài Gòn chìm trong sự hoảng loạn và báo chí quốc tế rầm rộ đưa tin, hai người anh hùng Nguyễn Văn Cậy và Võ Văn Hai cùng các đồng đội đã an toàn rút lui, hòa mình vào cuộc sống thường nhật của Sài Gòn. Họ lại trở thành những thợ lặn, người công nhân cần mẫn, không một ai biết rằng những bàn tay chai sạn đó vừa làm nên một kỳ tích lịch sử.

    Vinh quang của họ là vinh quang thầm lặng, được che giấu dưới lớp áo của quần chúng, giữa sự nghi kỵ và lùng sục điên cuồng của địch. Họ không cần tiếng tung hô ngay lập tức, bởi vì họ đã nghe được tiếng vang lớn nhất: tiếng nổ chấn động Sài Gòn và tiếng lòng hân hoan của nhân dân cả nước.

    Trong những ngày tiếp theo, Mỹ đã phải huy động một chiến dịch trục vớt quy mô lớn. Với sự giúp đỡ của các tàu kéo và sà lan chuyên dụng, họ phải mất nhiều ngày mới có thể làm nổi lại con tàu. USS Card sau đó được kéo về Yokohama (Nhật Bản) để sửa chữa, nhưng nó đã phải ngừng hoạt động gần một năm. Mặc dù cuối cùng con tàu được đưa trở lại phục vụ, nó không bao giờ lấy lại được vị thế biểu tượng bất khả xâm phạm như trước kia. Sự chìm lấp trong bùn lầy sông Sài Gòn đã là một vết sẹo không thể xóa nhòa trong lịch sử Hải quân Mỹ.

    Đối với những người chiến sĩ biệt động, đó là một đêm không thể nào quên. Đêm họ đã đi vào lòng địch, vượt qua ranh giới sinh tử, và biến con sông Sài Gòn thành mồ chôn một phần kiêu hãnh của đế quốc. Đó là đêm mà hai "con cá" nhỏ bé đã tạo ra một cơn "sóng thần" chính trị, quân sự.

    Trận đánh chìm tàu sân bay hộ tống USS Card ngày 2 tháng 5 năm 1964 không chỉ là một chiến công quân sự đơn thuần. Nó là một tác phẩm nghệ thuật của chiến tranh cách mạng, là minh chứng hùng hồn cho sự sáng tạo, mưu trí và lòng dũng cảm vô bờ bến của người chiến sĩ Việt Nam.

    Nó đã khẳng định một lần nữa tinh thần "dám đánh, biết đánh và quyết thắng" của dân tộc Việt. Nó là lời hiệu triệu thầm lặng nhưng mạnh mẽ nhất gửi đến toàn thể nhân dân miền Nam: hãy đứng lên, vì chiến thắng đang ở rất gần, ngay cả trong lòng địch.

    Hơn nửa thế kỷ đã trôi qua, nhưng câu chuyện về đêm Sài Gòn năm ấy, về ngọn lửa rực sáng chôn vùi "chim ưng thép" USS Card dưới dòng sông lịch sử, vẫn còn vang vọng. Nó trở thành một huyền thoại vĩnh cửu, nhắc nhở các thế hệ sau về giá trị của tự do và độc lập, được đổi bằng mồ hôi, xương máu và sự hy sinh thầm lặng của những người anh hùng vô danh. Họ đã biến bến cảng thương mại Sài Gòn thành một chiến trường rực lửa, một bản hùng ca bất tử của chủ nghĩa anh hùng cách mạng Việt Nam.

    Bạn cũng đang lưu giữ
    một câu chuyện lịch sử?

    Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

    Gửi câu chuyện của bạn