Huyền thoại Đảo Cồn Cỏ
Câu chuyện về "Huyền thoại Đảo Cồn Cỏ" và lời thề giữ đảo giữ biển của người chiến sĩ trẻ giữa vòng vây lửa đạn của đế quốc Mỹ.
Giữa những năm tháng kháng chiến chống Mỹ cứu nước, đảo Cồn Cỏ (Quảng Trị) được ví như một "con tàu thép" không bao giờ chìm, là tiền đồn chặn đứng mọi sự xâm nhập của địch từ biển vào miền Bắc. Tại đây, chiến sĩ trẻ Lê Hữu Trạc cùng đồng đội đã viết nên những trang sử vàng chói lọi.
Trong một trận đánh khốc liệt vào năm 1968, máy bay địch dội bom dữ dội xuống đảo hòng san phẳng mọi công trình và ý chí chiến đấu của ta. Giữa tiếng nổ chát chúa và khói đen kịt, anh lính trẻ Lê Hữu Trạc khi đó mới ngoài 20 tuổi, thân hình gầy gò nhưng đôi mắt rực sáng lửa căm thù, đã kiên cường bám trụ trên mâm pháo cao xạ.Có những lúc lương thực cạn kiệt, nước ngọt chỉ còn vài gáo, ông và đồng đội phải chia nhau từng miếng cơm cháy, hớp nước mưa đọng lại trong hốc đá. Ông kể lại: "Lúc ấy, chúng tôi không nghĩ đến cái chết. Chỉ nghĩ rằng nếu mình ngã xuống, ai sẽ giữ lấy hòn đảo này? Đảo là nhà, biển là quê hương". Xúc động nhất là hình ảnh những người lính trẻ nhìn về phía đất liền mỗi đêm, thấy ánh lửa từ những mái nhà của dân mà vững tin cầm súng.Dù bị thương nặng trong một trận chiến, ông Trạc vẫn không rời vị trí, tự băng bó vết thương rồi tiếp tục nạp đạn. Sự kiên trung ấy đã góp phần giữ vững đảo Cồn Cỏ suốt 1.500 ngày đêm khói lửa. Sau chiến tranh, ông trở về đời thường với những mảnh đạn còn găm trong cơ thể, nhưng tinh thần "thời hoa lửa" ấy vẫn luôn cháy rực trong từng câu chuyện ông kể cho con cháu nghe.Câu chuyện của ông không chỉ là về chiến tranh, mà là về tình yêu đất nước thiết tha của một thế hệ sẵn sàng hy sinh tuổi xuân để đổi lấy màu xanh hòa bình hôm nay.



